🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 13: Phát bệnh

Bệnh Yêu - Đằng La Vi Chi

Editor: Hedy

---0o0---

Đây là... lần đầu tiên Giang Nhẫn phát bệnh.

***

Hạ Tuấn Minh trưng ra bộ mặt ngu ngơ: "Cái đó không phải Thư Lan cho tôi rồi à?"

Thư Lan không thèm quan tâm chuyện này, kéo cánh tay Mạnh Thính, lúc này mới chịu nhận sai: "Đều là lỗi của em hết, chị sang đây một lát với em được không?"

Mạnh Thính đến đây chỉ muốn lấy lại đồ của mình, cũng không phải đến quấy rối. Trong ánh mắt tò mò tìm hiểu của mọi người, cô cùng với Thư Lan đi đến một góc vắng vẻ.

Chiếc hộp nhạc xinh xắn được đặt trên quầy đang nhẹ nhàng xoay chuyển.

Tiếng nhạc êm dịu, ánh mắt của Mạnh Thính rơi xuống người Thư Lan mang theo vài phần hoảng hốt.

Chiếc váy xinh đẹp này, ở kiếp trước cô không có can đảm chạm vào. Cho đến cái ngày mà cô chết đi, cô cũng không hề mặc nó trên người mình.

Thư Lan không đủ khí chất, không bao giờ có thể diện được bộ váy mỹ lệ như ngàn đóa hoa này.

Bộ váy đẹp lộng lẫy và dịu dàng, vốn dĩ có thể xem như là một chiếc váy khiêu vũ.

Thư Lan cắn răng nói: "Chị, em biết chị rất tốt. Chị cho em mặc tối nay thôi được không, mai em liền trả chị ngay mà. Còn về sợi dây chuyền kia... Em cho người ta rồi sao có thể đòi lại được, không lẽ chị muốn em bị người khác xem thường à?"

Lại là lý do như vậy.

Giống như lần biểu diễn dương cầm lúc trước.

Mạnh Thính khi đối mặt với Thư Lan đã không còn tồn tại cảm xúc dịu dàng, yêu quý như trước nữa. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt của Thư Lan, lần đầu tiên dùng giọng điệu nghiêm nghị nói với cô ta: "Đây sẽ là lần cuối cùng em đụng vào đồ của chị. Lập tức trả váy cho chị ngay, kể cả sợi dây chuyền kia nữa. Chắc em cũng không muốn đám người kia sẽ thấy ngay em cái gì cũng không biết, lần biểu diễn dương cầm kia cũng là giả dối, bây giờ còn lấy trộm đồ của chị nữa."

Chữ "trộm" kia khiến Thư Lan suýt chút nữa giậm chân, khó mà tin được trợn to mắt: "Chúng ta là chị em, sao chị có thể quy cho em từ 'trộm' này chứ! Chị khiến em quá thất vọng rồi!"

Chị em...

Khoảnh khoắc này Mạnh Thính thật sự muốn cho cô ta một bạt tai. Cô đã từng vô cùng quý trọng hai tiếng này, thế nhưng vì cứu Thư Lan mà bị hủy mặt, cô ta còn khiến cô chết trong trận đất lở đó.

Mạnh Thính nhắm mắt lại, sau đó mở ra bình tĩnh nói: "Chúng ta không phải chị em, đời này cũng không phải. Đồ này hoặc là trả lại cho chị, hoặc là chị tự mình đi nói rõ ràng."

Thư Lan thấy cô cứng mềm đều không xong, rốt cuộc mới hiểu Mạnh Thính đang rất nghiêm túc. Nhưng mà mới hai tháng trước, Mạnh Thính hễ có món đồ nào đều không thể chờ nổi mà đưa cho cô ta, bây giờ vì sao đối xử với mình còn lạnh nhạt hơn so với người lạ?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...