🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 11: Lên đây đi

Bệnh Yêu - Đằng La Vi Chi

Editor: Hedy

---0o0---

Mỗi một đường kim mũi chỉ đều được kết bằng sợi lông vũ, làn váy trắng như đang vỗ cánh bay, tỏa ra ánh sáng lung linh mỹ lệ.

***

Lúc Mạnh Thính về đến nhà, Thư Dương đang ngồi trên sô pha xem đá banh.

"Thư Lan đâu rồi?"

Thư Dương quay đầu lại, trên khuôn mặt lạnh lùng của cậu xuất hiện một tia kinh ngạc. Quả thật gần đây chính cậu cũng nhận ra thái độ của Mạnh Thính đối với Thư Lan đang dần dần thay đổi. Trước đây chị ấy đối xử với Thư Lan rất tốt, cũng gọi 'Tiểu Lan' giống như ba hay gọi, nhưng dạo gần đây Mạnh Thính và Thư Lan duy trì một khoảng cách nhất định, xem nhau như người dưng.

Thư Dương nhàn nhạt trả lời: "Ở trong phòng."

Mạnh Thính mím môi, cô không đi tìm Thư Lan mà về phòng mình lấy cái rương ra.

Vừa mở ra, cô phát hiện nó đã bị lục tung.

Chiếc váy ba lê bị vò thành một cục, mặt dây chuyền nhỏ kia không thấy đâu nữa. Mạnh Thính vuốt phẳng nếp nhăn trên chiếc váy, chiếc váy lông màu trắng cũng biến mất.

Mắt nhìn của Thư Lan cũng tốt đó chứ.

Thứ quý giá nhất trong rương của cô chính là chiếc váy lông vũ màu trắng kia.

Đó là chiếc váy mà mẹ phải mất nửa năm để hoàn thành, Tăng Ngọc Khiết rất xinh đẹp nhưng xuất thân không được tốt lắm, bà sinh ra ở một thôn quê nhỏ. Ông bà ngoại của Mạnh Thính dạy học ở trong thôn, Tăng Ngọc Khiết khi còn trẻ đã yêu sai người.

Bà không nghe theo sự sắp xếp trong nhà mà bỏ trốn cùng với một người đàn ông ở nơi khác.

Sau khi Tăng Ngọc Khiết rời xa quê hương cũng không sống tốt lắm, bà làm công cho một xưởng may. Sau đó người đàn ông kia bỏ rơi bà, khi ấy trong bụng bà còn đang mang thai Mạnh Thính. Bà là một người phụ nữ kiên cường, không bao giờ có suy nghĩ sẽ tự tử, trái lại toàn tâm toàn ý nuôi dưỡng con gái của mình thật tốt.

Năm Mạnh Thính mười tuổi, bà đã tự tay may chiếc váy này.

Tăng Ngọc Khiết rất khéo tay. Vào thời đó, nhiều quý bà giàu có đều rất hãnh diện khi mặc những bộ trang phục bà làm. Sau này khi bà không còn may quần áo nữa, tựa như bà đang nói với Mạnh Thính rằng mình không còn yêu người đàn ông kia nữa.

Bộ trang phục cuối cùng của Tăng Ngọc Khiết chính là chiếc váy lông vũ màu trắng.

Dồn hết vào đó tình yêu thương của một người mẹ, mỗi một đường kim mũi chỉ đều được kết bằng sợi lông vũ, làn váy trắng như đang vỗ cánh bay, tỏa ra ánh sáng lung linh mỹ lệ.

Đó là một chiếc váy thời Dân Quốc*.

(*) giống mấy dạng vậy nè mn

(*) giống mấy dạng vậy nè mn








Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...