🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 26: 26

Editor: hungtuquy

Vết thương trước ngực hung hăng cọ quét qua thạch đá, miệng vết thương tê rần, mũi nhịn không được kêu rên, "Hừ a!"

Nguyên Vô Tâm hoảng loạn dùng ánh mắt quét tới, chỉ thấy trên mặt đất lưu lại vết máu thật dàu, ngọc bích lại được hắn mạnh mẽ tiếp được... Nháy mắt, ngực nàng đột nhiên run lên một chút, không biết là bởi vì nhìn đến vết máu, hay là vì ngọc kia không quăng mất.

Tiết Minh nâng lên hai mắt sáng quắc mà nhìn chằm chằm nàng, miệng mũi thở phì phò, "Ha, khụ... Vô Tâm, ngọc không sao... Ngươi, khụ, ngươi yên tâm..." Một đập này, vết thương nứt đến lợi hại hơn, đau đến mồ hôi chảy ròng ròng.

Nguyên Vô Tâm ngẩn ngơ, hắn liều mạng như vậy, không phải vì chính mình, mà là... Vì nàng?

Tên hán tử ngốc nhếch còn nói ngọc này là sính lễ, phải cho nương tử tương lai của hắn.

Chỉ một thoáng, Nguyên Vô Tâm lại dâng lêb từng trận xấu hổ buồn bực, trong lòng có các loại tư vị sôi nổi hỗn loạn.

Nhưng ngay sau đó, nàng lại mím chặt môi, trong lòng nghĩ, đó là chuyện của hắn? Nương tử cái gì đó, nàng không đáp ứng là được!

Mà ngọc này vẫn sẽ trả lại cho hắn, cũng phải chờ mộ Ung Vương mở ra lại nói, nàng vừa rồi như thế nào lại hoảng sợ như vậy, liền không chút suy nghĩ mà ném văng ra...

Nàng đứng lên, quần áo phát ra thanh âm cọ xát nhỏ vụn, đi đến bên cạnh hắn ngồi xổm xuống, muốn lấy ngọc về, nhưng tay nàng mới vói qua, bàn tay nắm chặt ngọc bất chợt co rụt lại.

"Ta hiện tại, không thể cho ngươi ngọc!"

Nàng trừng lớn hai tròng mắt, "Ngươi nói cái gì?"

"Ngươi, ngươi đừng hiểu lầm, ta không phải không cho ngươi, ngọc nàu vốn dĩ sẽ cho ngươi! Trừ bỏ ngươi, ai ta cũng không cho!"

"..."Nguyên Vô Tâm vừa nghe đến lời này trên mặt lại nóng lên, ai hiếm lạ ngọc của hắn! Mở cửa mộ xong nàng liền không cần!

Tiết Minh lại nói, "Nhưng mà, ngươi phải đợi, khụ... Chờ ta tốt lên, khi đó... Ta lại cho ngươi, ta... Ta cùng ngươi cùng nhau đi vào mộ Ung Vương." Nói rồi, hắn liền ra sức muốn ngồi dậy.

Dùng một chút lực, miệng vết thương lại nứt đến lợi hại hơn, máu lại chảy ra một tảng lớn, mảnh vải trói chặt nháy mắt nhiễm ra màu đỏ tươi chói mắt, toàn bộ đều là màu đỏ không có chừa một chỗ trắng.

Nguyên Vô Tâm xem ở trong mắt, trong lòng bỗng dưng phiền chán vô cùng, trong miệng kiều sất, "Ngươi nằm xuống cho ta!"

Nàng vừa nói xong, Tiết Minh liền phản xạ mà bò trở về, động tác quá nhanh, miệng vết thương lại xé rách đau đớn, nhịn không được kêu lên một tiếng, "Ngô..."

"Thương không tốt không được rời khỏi miếng đất này!"

Tiết Minh quay đầu nhìn lại, lông mi vũ chớp, ánh mắt ra vẻ hung ác, lại không giấu được tia xấu hổ, phức tạp đến khó lòng giải thích...

Nàng đây là... quan tâm hắn?

Tiết Minh tức khắc ngứa ngáy tâm can, chỉ cảm thấy nàng chắc chắn là đang thẹn thùng, hơi thở khắc chế không được mà lại nhanh thêm một chút, đôi mắt trong trẻo sáng lấp lánh, như là bầu trời rạng rỡ đầy sao, khóe miệng cầm lòng không đậu mà kiều lên, "Ta..."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...