🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 24: 24

Editor: hungtuquy

Tiết Minh đột nhiên nghĩ tới một lý do, ngực nhảy dựng, thở gấp gáp khẩu khí nói, "Ta là từ sư phụ nghe được!"

"Sư phụ?"

"Cô nương, ngọc bội ngươi giữ chính là sư phụ cho ta! Hắn nói nếu ta không có tiền, chính mình đến mộ lấy! Sư phụ ta, sư phụ ta..."

Tiết Minh dừng một chút, cắn răng nói, "Hắn chính là hậu nhân của Ung Vương!"

Vừa nói xong, Tiết Minh nằm trên mặt đất ngực cấp tốc phập phồng, trong lòng tràn đầy hổ thẹn... aiii! Sư phụ, người đều đã chết, sẽ không trách tội ta lấy người đi chắn chứ?

"Sư phụ ngươi tên gọi là gì?"

"Diệp, Diệp Hồng."

"Diệp Hồng..." Nàng lẩm bẩm một tiếng, đột nhiên, trường kiếm đang đâm vào bụng cấp tốc rút ra tới.

"Hừ..." khi bạt kiếm vừa rút ra, hắn đau đến kêu lên một tiếng.

Mũi kiếm dính đầy máu như mưa rơi xuống nước!

Nguyên Vô Tâm nâng lên lãnh mắt nhìn chằm chằm sắc mặt trắng bệch của Tiết Minh, con ngươi nhợt nhạt lưu động, hơi hơi nhấp môi, không nói một câu.

Chỉ nghe Tiết Minh thô nặng thở dốc cùng tim đập dồn dập.

Bỗng nhiên, tay Nguyên Vô Tâm đột nhiên vừa chuyển, trường kiếm ' tranh ' một tiếng cắm vào vỏ kiếm.

Tiết Minh bị hành động này làm cho ngẩn ngơ, "Ha..." Hắn nhịn không được thở phào một hơi, chẳng lẽ, hắn đánh bậy đánh bạ nhưng lại đúng? Sư phụ hắn... Thật là hậu nhân của Ung Vương?

Nguyên Vô Tâm không nói chuyện, duỗi tay sửa sang lại quần áo, ngón tay mảnh khảnh gọn gàng tung bay, phát ra thanh âm cọ xát, nhanh chóng cột xong dây lưng.

Nàng mặc tốt xiêm y, mới lạnh lùng nói, "Ngươi có biết lúc trước sau khi Ung Vương người có quyền khuynh thiên hạ chết, hậu nhân hắn có kết cục nhưng thế nào không?"

"Ta... Không biết..."

"Không biết?" Nguyên Vô Tâm đột nhiên gợi lên khóe miệng, thanh âm mang theo vài tia trào phúng, "Ung Vương một nhà 460 người, đều bị cha ta phụng hoàng mệnh giết sạch rồi, sống sót, chỉ có một..."

"Nhưng không phải là cha ta không muốn giết, mà là giết không được hắn."

Nàng thấp thấp cười, "A, ngươi nói người sống là ai?"

Nàng thấp nhu cười đến động lòng người, Tiết Minh lại giật mình.

Nguyên Vô Tâm lại khom lưng nhặt đai lưng rơi trên mặt đất, một đầu tóc dài ướt dầm dề buông xuống, vài sợi dính ở bên má, bọt nước thanh thấu, làm gi khuôn mặt nhỏ đỏ bừng lãnh diễm, Tiết Minh vẫn luôn chú ý nàng, nhìn đến hai mắt đăm đăm, cổ họng âm thầm buộc chặt, trong lúc lơ đãng nuốt vào một ngụm nước miếng.

Lúc này, tuy rằng áo choàng dấu đến thân thể mềm mại kín mít, nhưng hạ thân lại trống không, nàng nhặt lên quần muốn mặc vào, hơi gợi lên khóe mắt, liền nhìn thấy hắn đang xem đến ngây ngốc, khuôn mặt bỗng dưng nóng lên, "Ngươi còn không quay đầu đi!"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...