🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 72: 72

Khắp người Trần Kỳ Chiêu nồng nặc mùi rượu, lúc Thẩm Vu Hoài đến nơi, trong đầu cậu lập tức xoay chuyển với tốc độ thật nhanh nhằm tìm ra một cái cớ thích hợp.

Ánh mắt Thẩm Vu Hoài khẽ dừng lại trên người Trần Kỳ Chiêu trong chốc lát. Anh nhìn quần áo trên người Trần Kỳ Chiêu, có thể là do uống rượu nên đôi mắt cậu hơi ửng đỏ, ngay cả vành tai cũng chuyển sang màu hồng nhạt. Cậu cứ im lặng đứng trước mặt anh như vậy, thoạt nhìn trông có vẻ vừa ngoan ngoãn vừa bối rối, hoàn toàn trái ngược với Nhan Khải Lân đang la lối om sòm ở phía sau.

Anh cũng không mở miệng hỏi gì cả mà chỉ im lặng quan sát Trần Kỳ Chiêu.

Đối diện với ánh mắt của Thẩm Vu Hoài, Trần Kỳ Chiêu liền bắt đầu thấp thỏm không yên, định nói ra cái cớ mình vừa nghĩ xong.

Con ma men bên kia đã trượt xuống đất từ mui xe, lúc ngồi xuống còn to tiếng khóc la om sòm. Nhan Khải Kỳ cố gắng kéo cậu ta dậy nhưng một hồi lâu vẫn không kéo được. Nhan Khải Kỳ ngồi trong phòng làm việc quanh năm, lúc này muốn đỡ một người say xỉn thành bùn nhão thật sự không dễ dàng nên đành phải nhờ người bên cạnh giúp đỡ: "Mau đến giúp tớ với, thằng nhóc thối này uống nhiều đến mức chẳng biết trăng sao gì nữa rồi."

Thẩm Vu Hoài khẽ gật đầu nhìn về phía Trần Kỳ Chiêu: "Anh đi sang giúp một lát."

Trần Kỳ Chiêu: "À, được."

Thẩm Vu Hoài không thấy gì sao?

Cũng đúng, vừa mới lái xe đến đây nên không nhất thiết phải nhìn thấy.

Trần Kỳ Chiêu không tiếp tục suy nghĩ nữa, cậu xoay người định đi qua giúp đỡ. Cậu thấy Thẩm Vu Hoài dễ dàng bắt được cánh tay tên quỷ say Nhan Khải Lân, sau đó anh cùng với Nhan Khải Kỳ phối hợp kéo con ma men kia đứng lên khỏi mặt đất. Cậu không thể làm gì khác hơn ngoài việc chạy tới giúp mở cửa sau xe ra rồi túm lấy Nhan Khải Lân nhét vào ghế.

Nhan Khải Lân vừa mới vào xe đã kêu to:

"Nhan Khải Kỳ ngu ngốc!"

Nhan Khải Kỳ đang mệt mỏi thở dồn dập thấy tình cảnh như thế thì cười lạnh một tiếng.

Trần Kỳ Chiêu: "..."

Hai anh em nhà họ Nhan ngồi ở ghế sau. Mặc dù bề ngoài Nhan Khải Kỳ tỏ vẻ ghét bỏ em trai nhưng thực tế khi lên xe vẫn cởi áo khoác đắp lên người cậu ta, sau đó lại tiện thể rút một cái gối tựa đầu cho cậu dựa vào: "Cậu mở cửa sổ xe sau ra giúp tớ với, cả người thằng nhóc này toàn mùi rượu thôi! Hôi muốn chết!"

Thẩm Vu Hoài đóng cửa sau rồi xoay người nhìn thấy Trần Kỳ Chiêu vẫn còn đang đứng bên cạnh xe, anh mở cửa ghế phụ ra: "Lên xe đi, anh đưa em về."

Ánh mắt Trần Kỳ Chiêu khẽ dừng lại, trên điện thoại di động run lên, màn hình hiện tên Trình Vinh.

Cậu cúp điện thoại của Trình Vinh, nói thẳng: "Cảm ơn anh Hoài."

Trần Kỳ Chiêu vừa mới vào xe, Thẩm Vu Hoài đã vòng tay qua ghế phụ và mở cửa sổ xe ra.

Mùi rượu nồng nặc, bên trong đều có mùi hôi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...