Chương 33: 33
Lúc Trần Kỳ Chiêu cúp điện thoại của đối phương, hắn đã đi đến dưới toà giảng đường rồi chạy nhanh ra cổng trường.
Khoảng thời gian này tương đối đặc biệt, cộng thêm vài thông tin biết được từ miệng Thẩm Vu Hoài. Hắn đoán rằng chắc Hà Thư Hàng sẽ ra tay trong khoảng thời gian này. Nếu đợi đến khi nhóm của Thẩm Vu Hoài nộp tài liệu dự án lên rồi mới hành động, thì lúc đó phía ban tổ chức cuộc thi đã có số liệu của nhóm Thẩm Vu Hoài, như vậy thì đã quá muộn rồi.
Sau này khi vụ bê bối của phòng thí nghiệm nổ ra, dữ liệu mà công ty ăn cắp xin đăng kí bản quyền có nội dung trùng khớp cao với nội dung nghiên cứu của nhóm Thẩm Vu Hoài. Điều này cho thấy rằng, tài liệu rất có thể bị đánh cắp trong giai đoạn nhóm của Thẩm Vu Hoài hoàn thiện số liệu để nộp lên thi đấu. Lại điều chỉnh và đối chiếu với thời gian biểu của Hà Thư Hàng, thực ra có thể xác định được một vài khoảng thời gian.
Hà Thư Hàng là sinh viên, thời gian sinh viên sử dụng phòng thí nghiệm có quy định rõ ràng. Nếu như sinh viên ở lại sở nghiên cứu vượt qua thời gian quy định, mà thời điểm lại vừa vặn vào lúc phòng thí nghiệm của nhóm Thẩm Vu Hoài không có ai, khả năng cao đó là lúc Hà Thư Hàng hành động.
Huống chi thời gian này còn đang là giai đoạn sửa chữa định kỳ của sở nghiên cứu, thời gian phòng thí nghiệm không có người sẽ nhiều hơn.
Sau khi rời khỏi trường, Trần Kỳ Chiêu lập tức gọi xe chạy tới sở nghiên cứu số 9.
Hắn chỉ có thể dựa vào đầu mối để dự đoán đại khái thời gian Hà Thư Hàng sẽ hành động nhưng không thể chắc chắn số liệu đã bị đánh cắp hay chưa, cho nên hắn chỉ đành gọi cho Thẩm Vu Hoài.
Lúc nhận được điện thoại của Trần Kỳ Chiêu, Thẩm Vu Hoài vừa ra khỏi chung cư, anh đứng dưới bãi đậu xe nói chuyện: "Không có, anh đang ở trung tâm thành phố, sao vậy?"
"Không có gì... chỉ là em đúng lúc đi ngang qua sở nghiên cứu nên muốn hỏi hôm nay anh có ở đó không, buổi tối em muốn mời anh đi ăn cơm." Trần Kỳ Chiêu lên xe, vừa gọi điện thoại vừa chỉ đường cho tài xế: "Buổi chiều anh không có ở sở nghiên cứu ạ?"
"Hôm nay là ngày sửa chữa thiết bị, bốn giờ chiều mới có thể sử dụng phòng thí nghiệm." Thẩm Vu Hoài ngồi vào xe, khẽ cau mày lắng nghe sự thay đổi trong giọng nói ở đầu bên kia điện thoại, đang muốn hỏi thêm mấy câu thì Trần Kỳ Chiêu đã nói mình còn có việc nên vội cúp máy.
Thẩm Vu Hoài hơi do dự, người bạn vừa ngồi vào xe hỏi: "Sao vậy? Không phải cậu nói muốn vào thư viện thành phố mượn ít tài liệu sao? Chúng ta đi nhanh lên, nếu không sẽ tới phòng thí nghiệm muộn đấy."
"Không đi thư viện nữa." Thẩm Vu Hoài đánh tay lái: "Chúng ta về sở nghiên cứu trước."
___
Lúc Hà Thư Hàng ra khỏi phòng thí nghiệm, bàn tay đang đeo găng tay đã phủ đầy mồ hôi lạnh. Anh ta đóng cửa phòng thí nghiệm, sau khi dò xét xung quanh một hồi mới vội chạy tới trước mặt một thanh niên, hai người nhìn nhau một lúc mới cùng nhau đi về phía thang máy.
"Cậu đã xử lý xong hình ảnh trong máy theo dõi chưa?" Hà Thư Hàng nhỏ giọng hỏi.
Thanh niên kia nói: "Cậu yên tâm, tôi rành mấy chuyện này lắm...chỉ là chúng ta làm như vậy thì có chắc chắn giành được giải thưởng không? Còn cả tiền nữa, cậu nói xem, công ty đó có đáng tin không? Đừng để lúc đó lại không ai chịu trách nhiệm."
Bình luận