Chương 32: 32
"Ừ. Thẩm Vu Hoài chỉ gật đầu rồi không hỏi thêm nữa. Ánh mắt thoáng lướt qua màn hình máy tính của Trần Kỳ Chiêu, chú ý đến thời khóa biểu dán trên giá đỡ bên cạnh.
"Em không theo đuổi thần tượng nào đâu, chỉ là tiện tay xem chút thôi" Trần Kỳ Chiêu tắt máy tính, đang muốn giải thích thêm đôi câu thì bỗng một tia chớp xẹt qua, kèm theo tiếng sấm ầm ầm, cả phòng ngủ lập tức chìm trong bóng tối, rồi từ các phòng ký túc xá gần đó vang lên những tiếng ai oán.
Thời tiết mưa giông đã khiến cả ký túc xá bị mất điện.
Trần Kỳ Chiêu sờ soạng mặt bàn tìm di động, trong căn phòng ngủ lập tức xuất hiện một ánh sáng nho nhỏ, Thẩm Vu Hoài mở đèn pin trong điện thoại.
"Bị cúp điện à?" Thẩm Vu Hoài đi tới bên cửa sổ nhìn xuống sân trường tối đen: "Có lẽ mưa lớn khiến đường dây bị hỏng. Giờ này mà sửa gấp thì chắc cũng phải đến sáng mai mới có điện lại được."
Bóng tối xen lên gió mạnh, xa xa là ánh chớp lập lòe.
Trần Kỳ Chiêu cũng không nghĩ tới thời tiết lại trở nên xấu tới vậy, hắn mở di động gửi tin nhắn cho Nhan Khải Lân, sau đó lại mở đèn di động đi đến tủ quần áo lấy đồ.
Thẩm Vu Hoài chiếu đèn qua cho hắn: "Có tìm được không?"
Trần Kỳ Chiêu lấy xong quần áo: "Nước nóng chắc vẫn chưa hết, em đi tắm thay quần áo."
Sau khi cúp điện, cả căn phòng trở nên vô cùng yên tĩnh, lúc Trần Kỳ Chiêu tắm xong đi ra thì thấy Thẩm Vu Hoài đang ngồi trên ghế của mình xem di động. Bây giờ đã gần 12 giờ, Trần Kỳ Chiêu tìm thấy gối dự phòng dưới đáy tủ quần áo, lúc ấy mua giường đã mua nguyên bộ, không nghĩ tới bây giờ lại có thể dùng tới.
"Để em ngủ bên trong đi." Trần Kỳ Chiêu chủ động nói.
Thẩm Vu Hoài nhường chỗ cho hắn.
Không có điện cũng không có gì để giải trí, cộng thêm bây giờ đã muộn.
Trần Kỳ Chiêu cảm nhận được phần đệm bên cạnh lún xuống, hắn nhích vào gần tường hơn. Giường nhìn như rất lớn nhưng để hai người đàn ông trưởng thành nằm lên cũng chỉ xem như vừa đủ, chỉ cần hơi xoay người là biết ngay, không cẩn thận sẽ đụng phải đối phương.
Có lẽ là ảo giác của mình, hắn luôn cảm thấy người kia đang ở sát bên cạnh, chóp mũi tràn ngập hương bạc hà.
Hắn lơ đãng nghĩ, trước kia cũng không phát hiện ra sữa tắm của mình thơm tới vậy.
"Anh Hoài, trong thời gian này chắc anh bận lắm nhỉ?" Trần Kỳ Chiêu dịch người một chút: "Em gửi tin nhắn, lúc nào anh cũng trả lời muộn."
"Ừ, giai đoạn đầu của thí nghiệm sắp kết thúc, cả nhóm đều đang cố gắng bắt kịp tiến độ nên khá bận." Vì chế độ làm việc và nghỉ ngơi luôn điều độ nên lúc này giọng điệu của Thẩm Vu Hoài đã mang chút uể oải: "Có điều công việc đã gần hoàn thành rồi, thời gian tới sẽ rảnh rỗi hơn."
Ánh sáng yếu ớt từ ngoài cửa sổ chiếu vào đủ để thấy rõ đường nét của người kia trong bóng tối.
Trần Kỳ Chiêu nằm ngửa: "Anh không chuẩn bị thi đấu ạ?"
Bình luận