Chương 31: 31
Hơn tám giờ tối, trong phòng nghỉ của sở nghiên cứu số chín, sau khi Thẩm Vu Hoài nhận được tin nhắn, anh nhanh chóng lấy đồ dùng của mình ra khỏi tủ chứa đồ. Xung quanh, những nghiên cứu viên cũng vừa kết thúc buổi thí nghiệm, lục tục rời đi. Một người đồng nghiệp thân thiết liếc thấy túi đồ trong tay anh, hỏi: "Hả, cậu cầm cái này làm gì?"
"Chốc nữa mang qua cho người ta." Thẩm Vu Hoài đóng tủ chứa đồ: "Hôm nay vất vả rồi."
"Vất vả gì chứ, có thể bắt kịp tiến độ lấy để lấy thêm vốn đầu tư nghiên cứu là tốt cho tất cả mọi người mà." Người bạn cười hì hì, thay quần áo xong cũng đi ra ngoài với Thẩm Vu Hoài: "Giảng viên nói khi nào chúng ta sắp xếp xong số liệu thì cứ để thầy lo phần còn lại, chúng ta chỉ cần hoàn thành xong trước cuối tháng này là được. À... đúng rồi, cậu viết xong luận văn chưa?"
Thẩm Vu Hoài gật đầu: "Đã xong bản phác thảo rồi, cuối tháng nhập hết số liệu vào là được."
Người bạn yên tâm, vậy thì được, số liệu giai đoạn đầu cơ bản đã khảo sát hoàn tất.
Trong lúc nói chuyện, hai người đi qua tầng năm của sở nghiên cứu, người bạn kia muốn tạt qua một phòng thí nghiệm khác để kiểm tra nên rời đi trước. Thẩm Vu Hoài rẽ vào cầu thang, ánh mắt liếc qua thấy một người vừa đi ra khỏi phòng làm việc của nhân viên quản lý, là Hà Thư Hàng.
Hà Thư Hàng thấy vậy thì thoáng sửng sốt, anh ta vội lên tiếng chào hỏi Thẩm Vu Hoài: "Anh Thẩm vừa xong việc ạ? Hôm nay anh về muộn vậy?"
Anh ta nhớ rằng bình thường tầm năm sáu giờ Thẩm Vu Hoài sẽ rời khỏi.
Thẩm Vu Hoài liếc nhìn cửa phòng làm việc đang đóng chặt: "Cậu tới đây vì có việc gì à?"
"A... a..., em quên mang chìa khóa nên qua tìm nhân viên quản lý mượn chìa khóa dự phòng nhưng hình như anh ấy không ở đây." Trong mắt Hà Thư Hàng lộ vẻ bối rối nhưng anh ta nhanh chóng tìm được lý do giải thích: "Không có việc gì đâu ạ, em ở lại chờ thêm chút, lát nữa người trong tổ em sẽ tới."
Thẩm Vu Hoài thấy vậy thì gật đầu, anh hỏi: "Tiến độ của thí nghiệm ổn chứ?"
Hà Thư Hàng nói: "Ổn ạ, đang ở giai đoạn hoàn thiện rồi."
Thẩm Vu Hoài quay đầu đi tới cạnh thang máy: "Chuyện bảo vệ nghiên cứu chắc không có vấn đề gì, cậu đừng căng thẳng quá."
Hà Thư Hàng nghe vậy thì đi tới bên cạnh Thẩm Vu Hoài, thấy anh nhắc tới chuyện bảo vệ nghiên cứu thì hơi cúi đầu, không lâu sau anh ta đổi đề tài: "Vậy nhóm của đàn anh thì sao, thí nghiệm của nhóm anh có đuổi kịp tiến độ không? Em nghe nói hạn là cuối tháng, nhóm anh có kịp để tham gia thi đấu không ạ?"
Thẩm Vu Hoài đáp một câu ngắn gọn: "Vẫn kịp."
"Đàn anh chắc chắn tới vậy, hẳn là số liệu đã chuẩn bị xong rồi." Sắc mặt của Hà Thư Hàng hơi khó coi, anh ta gượng cười: "Vậy tới đây thôi ạ, em vẫn nên đi xem nhân viên quản lý có ở phòng thí nghiệm khác không, tìm anh ấy mượn chìa khóa trước đã."
Thẩm Vu Hoài và Hà Thư Hàng tách ra trước cửa thang máy, thấy cậu ta rẽ vào một góc khác, trong mắt anh lộ vẻ nghi hoặc.
Bình luận