Chương 23: 23
Thẩm Vu Hoài đỡ tay Trần Kỳ Chiêu để hắn dựa lên người anh: "Còn đi được không? Tôi dẫn em đi."
"Có thể." Trần Kỳ Chiêu chớp chớp mắt, cảm giác ù tai ngày càng nặng, hắn muốn xua tan hình ảnh chồng chéo trước mắt nhưng đổi lại là ảo ảnh càng rõ ràng hơn, hắn khựng người lại: "Có lẽ... không giữ được bao lâu nữa."
Thẩm Vu Hoài cũng ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc.
Bữa tiệc tối vẫn đang tiếp tục, chẳng mấy ai chú ý đến chút nhạc dạo diễn ra gần cửa sổ. Người phục vụ đứng cạnh quầy rượu đang theo dõi tình hình phía trước, sẵn sàng phục vụ yêu cầu của khách, nhưng chẳng mấy chốc, anh ta thấy một thanh niên đeo kính đi tới, tay đỡ một người khác, giọng nói có phần lạnh lùng: "Xin lỗi, bạn tôi không khỏe, cần một phòng nghỉ."
Người phục vụ thấy vậy thì lập tức nói: "Mời đi theo tôi."
"A? Trần Kỳ Chiêu đâu?" Đám người Trình Vinh vốn đang ngồi trò chuyện ở phía ghế sofa, sau khi bị Thẩm Vu Hoài phát hiện, nhận ra việc nhìn lén không tốt lắm nên bọn họ cũng không dám coi nữa. Kết quả chỉ mới một thoáng, Trần Kỳ Chiêu và Thẩm Vu Hoài đã biến mất.
Nhan Khải Lân nghe vậy thì nhìn quanh một vòng: "Không biết nữa? Có khi đi vệ sinh rồi?"
Phía trên hội trường có cung cấp phòng nghỉ cho khách. Tối nay, hầu hết sự náo nhiệt đều tập trung tại bữa tiệc, con đường lên phòng nghỉ vô cùng yên tĩnh. Dưới sự hướng dẫn của người phục vụ, Thẩm Vu Hoài đỡ Trần Kỳ Chiêu vào phòng nghỉ, sau đó anh xoay người lại dặn dò: "Xuống dưới bữa tiệc báo cho ông Trần Kiến Hồng hoặc những người họ Trần khác, thông báo tình huống hiện tại cho bọn họ, ngoài ra tôi cần một bác sĩ,càng nhanh càng tốt."
Người phục vụ nhìn về phía nam sinh đang ngồi trên ghế salon, phía bọn họ cũng có phương án dự bị dành cho những tình huống đột phát này: "Chúng tôi sẽ lập tức đi thông báo."
Người phục vụ vừa đi, Thẩm Vu Hoài đóng cửa nhưng không khóa, anh rót một ly nước, đi đến bên cạnh Trần Kỳ Chiêu, nửa ngồi xuống, ánh mắt nghiêm túc nhìn Trần Kỳ Chiêu, chú ý thấy ánh mắt hắn đã trở nên mơ màng và biểu hiện không bình thường. "Thả lỏng, ổn định hô hấp trước, tôi đã báo mọi người tới rồi. Đừng nói gì, nếu em nghe thấy tôi nói thì gật đầu."
Biểu hiện này của hắn không giống biểu hiện của người say rượu mà giống như lỡ uống phải loại thuốc gây ảnh hưởng tinh thần nào đó.
Trần Kỳ Chiêu gắng sức phân biệt tình huống trước mắt, khi nhìn vào đôi mắt của Thẩm Vu Hoài, hắn tưởng như đã trở lại một ngày nào đó của kiếp trước. Cũng là khung cảnh tương tự, Thẩm Vu Hoài cũng nhìn hắn như thế, kéo hắn ra khỏi vùng nước sâu ngập ngụa đang dần nhấn chìm hắn.
Hôm đó là hôm nào nhỉ? Có lẽ là ngày đầu tiên hắn và Thẩm Vu Hoài gặp nhau.
Ngoài cửa cao ốc tập đoàn nhà họ Trần toàn là cánh truyền thông, đèn flash lóe lên mạnh mẽ, những chiếc micro thì chĩa thẳng vào mặt hắn. Những lời nói lạnh lùng và cay nghiệt của đám phóng viên liên tục vang lên, gán mọi tội lỗi, từ việc cổ phiếu của nhà họ Trần lao dốc đến dự án phá sản cùng tất cả sai lầm ụp lên đầu hắn.
Bình luận