🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 122: Ngoại truyện 3: Nếu không có chuyện gì xảy ra (1)

Lần đầu tiên Trần Kỳ Chiêu gặp lại Thẩm Vu Hoài sau khi trưởng thành là trong buổi tiệc mừng về nước của Nhan Khải Lân, bạn thân từ thuở nhỏ của cậu.

Lúc đó, cậu vừa cãi nhau với Trần Thời Minh xong, một mực chọn ngành khoa học máy tính khi điền nguyện vọng. Trần Kỳ Chiêu cũng không biết mình lấy cái tính ngang bướng này từ đâu ra, tóm lại cứ hễ nghe Trần Thời Minh bảo cậu chọn ngành quản lý tài chính vì tương lai là tâm trạng cậu lại cực kỳ không tốt. Cậu hoàn toàn không thích tài chính, học cái thứ đó chẳng thà ôm máy tính còn hơn. Trần Thời Minh nói nhiều như vậy nhưng anh ấy thì hiểu cái gì chứ, học máy tính thì không tốt à?

Cậu làm lập trình viên cũng sẽ không bị hói đầu.

"Vậy cuối cùng cậu vẫn chọn máy tính à?" Trình Vinh cụng ly với cậu.

"Chọn rồi." Trần Kỳ Chiêu nhíu mày nói: "Tôi không thèm nghe lời anh ấy."

"Anh cậu quản cậu chặt quá rồi đấy, mấy chuyện này không cần phải để ý." Lưu Khải tiếp lời: "Cậu chọn trường nào?"

"Đại học S." Trần Kỳ Chiêu lại uống thêm một ly.

Trình Vinh nói: "Hả? Sao cậu lại chọn gần thế? Sao không chọn thành phố B? Chuyên ngành máy tính bên đó tốt hơn nhiều, thành tích của cậu có đủ vào đại học B không? Đó là đại học B danh tiếng đấy, đợi cậu tốt nghiệp ra trường tôi còn có thể khoe khoang với người khác."

"Không với tới nổi đại học B."

Trần Kỳ Chiêu nói thêm: "Chọn đại học S thì cũng được gần như thế rồi."

"Ở gần nhà thế này, cậu không sợ anh trai cậu quản à?" Trình Vinh hỏi tiếp.

Trần Kỳ Chiêu nghe thấy "gần nhà" thì khựng lại một chút, vội vàng biện minh: "Tôi mà đến thành phố B thì còn cơ hội nào ra ngoài chơi với mấy cậu nữa? Nhan Khải Lân đâu rồi, xe đón em ấy vẫn chưa đến à?"

Lưu Khải xem thông tin trên điện thoại: "Chắc sắp đến rồi, cậu ta nói đến chỗ bạn của anh trai để hành lý, sắp đến rồi."

Mấy người đang uống rượu trong phòng riêng thì Nhan Khải Lân đến.

Lâu ngày không gặp Nhan Khải Lân, thằng nhóc con ngày nào đã trưởng thành, còn đeo một chiếc khuyên tai sành điệu, vừa vào phòng riêng đã bị mọi người ép uống một chai rượu lớn, đến chào hỏi cũng không kịp. Cậu ta uống một hơi, "Ấy, không phải tôi đến muộn đâu, tôi phải tìm cách trốn khỏi tầm mắt của anh tôi chứ? Trước khi tôi về nước, anh ấy dặn dò kỹ lắm..."

Nhan Khải Lân là một người bị anh trai quản thúc nghiêm ngặt, ngay cả việc ra ngoài uống rượu cũng bị kiểm soát chặt chẽ.

"Nhát gan thế, anh trai em ở nước ngoài, em sợ gì chứ?" Trần Kỳ Chiêu cười khẩy, rót rượu cho cậu ta, "Chẳng lẽ anh ấy về nước bắt em à?"

Nhan Khải Lân cười hì hì cụng ly với Trần Kỳ Chiêu, "Em đây chẳng phải là ở nhờ nhà người ta à? Với lại anh em mà không vừa mắt là tống cổ em về nhà bố ngay, thế thì không được đâu, em vất vả lắm mới được về nước đấy."

"Em ở nhờ nhà ai?" Trần Kỳ Chiêu hỏi.

"Thẩm Vu Hoài." Nhan Khải Lân uống cạn một ngụm rượu, "Cũng không có gì to tát, đợi em nhập học rồi dọn ra khỏi nhà anh ấy là xong chuyện thôi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...