🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 1: 1

Trời mưa to, xe cộ qua lại đông đúc.

Trên xe yên ắng bị tiếng chuông phá vỡ, dừng lại rồi lại vang lên, liên tục mấy lần, tài xế mới nhìn vào kính chiếu hậu trong xe.

Chỉ có một người ngồi trên ghế sau, người nọ mặc quần tây trắng, tư thế thản nhiên, dưới tay áo lộ ra hai cánh tay trắng nõn hiện rõ gân xanh, nhìn cái tên trên màn hình điện thoại di động tư nhân, trong mắt không có một chút cảm xúc.

Trên khuôn mặt của người đàn ông đã có những dấu vết của thời gian, nhưng trời sinh vẫn cho anh giữ được làn da đẹp của thời trai trẻ.

Cuối cùngg tiếng chuông reo lên lần thứ tư, điện thoại đã được kết nối.

Người đàn ông bấm loa, ném điện thoại di động sang ghế bên cạnh.

Sau khi kết nối, tiếng mắng mỏ thô tục và cáu kỉnh trên điện thoại vang lên, đặc

biệt là trong xe yên tĩnh.

"Trần Kỳ Chiêu mày đúng là loại biết che giấu, mày nham hiểm như vậy cũng không sợ đoản mệnh..."

Tiếng mắng mỏ tiếp tục, giọng nói ở đầu điện thoại bên kia càng thêm nóng bực: "Không đúng, không phải mày đoản mệnh, là mạng mày khắc mệnh, bố mày chết vì bệnh nặng, không bao lâu sau mẹ mày cũng đi, ngay cả anh trai mày cũng tự sát trước mặt mày, người của nhà họ Trần đều bị mày khắc chết, phế vật như mày còn tồn tại làm gì?"

Tiếng mắng mỏ liên tục vang lên, người ở đầu điện thoại kia đang trút hết cảm xúc, thật sự rất khó nghe.

Đúng lúc gặp đèn đỏ, tài xế nhìn kính chiếu hậu không rời mắt, liền thấy người đàn ông ngồi ở ghế sau vẫn vẻ mặt lạnh lùng như mọi khi.

Người đàn ông mở miệng: "Bác Lâm, người lịch thiệp không chửi tục."

Cậu mỉm cười, giọng điệu chân thành như muốn hỏi: "Bên kia trời mưa sao ạ? Bác có mang ô không?"

Đầu bên kia điện thoại không rõ nguyên nhân, tức thì mắng: "Mang ô cái cc, Trần Kỳ Chiêu, mày điên đủ chưa!"

"Chỗ cháu đang mưa. Mưa rất nhiều."

Trần Kỳ Chiêu liếc mắt nhìn về cơn mưa xối xả ngoài cửa sổ, giọng nói không hề mang theo cảm xúc: "Anh trai cháu cũng chết vào ngày mưa to."

Đầu điện thoại bên kia sửng sốt một lát, không chờ ông ta nói chuyện, Trần Kỳ Chiêu lại nói ——

"Ngày mưa là ngày lành."

Trần Kỳ Chiêu như than thở: "Ngồi tù mọt gông cũng là ngày lành."

Cậu đột nhiên bật cười, chuyển đề tài: "Nghe nói tuần sau sinh nhật bác Lâm, cháu trai không có gì để tặng nên đành gửi một lời chúc mừng vậy."

"Cháu chúc bác sống lâu, cả đời bị - tù - giam ——"

Một lát sau, tiếng mắng chửi ở đầu điện thoại bên kia biến mất, tài xế liếc nhìn kính chiếu hậu, Trần Kỳ Chiêu chủ động cúp máy, coi như tiếng chửi vừa rồi ở bên kia chưa xảy ra, cũng không ảnh hưởng đến tâm trạng của cậu chút nào.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...