🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 13: Chương 13

Ta muốn xuống, hắn vẫn chẳng động cựa gì.

Lệ khí trên mặt hắn còn chưa tan ra, chỉ nói một tiếng: "Bẩn.”

“A Trúc!”

Cách đó không xa truyền đến một tiếng gọi, Thẩm Duật chạy tới.

Hắn chạy rất nhanh, tóc hoàn toàn rối loạn, dung mạo chật vật.

Khoảnh khắc nhìn thấy ta bình an vô sự, hắn thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng nhìn thấy Ngụy Liệt ôm ta, hắn lại nhíu mày nói: "Ngụy tướng quân, nam nữ thụ thụ bất thân, ngươi làm như vậy sẽ trở ngại tới thanh danh của nàng..."

Ta nói: "Thẩm đại nhân, Ngụy tướng quân là ân nhân cứu mạng của ta, cũng là vị hôn phu của ta.”

Cánh tay ôm thân thể ta run lên, ta cúi đầu liền thấy Ngụy Liệt vụng trộm cong khóe môi.

Thẩm Duật im lặng một lát, đôi mắt ảm đạm, còn muốn nói gì đó.

Ngụy Liệt mở miệng nói: "Ngươi có bệnh từ khi còn bé đúng không? Nghe không hiểu tiếng người à?”

Dứt lời, hắn liền cất bước, nghênh ngang dẫn ta đi, mặc kệ mọi chuyện xung quanh.

Hắn đưa ta đến một nơi yên tĩnh sâu thẳm.

Hắn muốn làm gì?

Ta vừa cúi đầu, liền thấy Ngụy Liệt đột nhiên xốc quần áo lên, từ bên trong móc ra một vật hình trụ cực lớn hình như đã biến thành màu đen.

Đồng tử ta trừng lớn, một tay che kín 

mắt.

Chỉ nghe thấy giọng điệu của hắn sa sút nói: "Xấu như vậy sao…”

Bạn đang đọc truyện của nhà Cam edit. Chúc bae đọc truyện zui zẻ nhaaa 🍊.

Ta: "???”

Thì ra là một tượng gỗ, điêu khắc là một hình người tinh quái.

Cũng không xấu lắm.

“Vậy họ Thẩm kia biết làm, ta cũng biết làm." 

Hắn lầm bầm nói.

Tượng điêu khắc này...... Chẳng lẽ là ta?

Đúng là rất xấu.

Nhưng cuối cùng ta vẫn nhận.

Ngày hôm sau.

Trần Uyển tới thăm ta.

Bởi vì nàng không đi lễ Phật, nên tránh được một kiếp.

Nàng quan tâm nói: "May mắn ngươi không sao, nghe nói Trương gia tiểu thư kia, bởi vì bị giặc cướp vấy bẩn, trở về liền tự sát..."

Nghe vậy ta ngẩn người.

Vị tiểu thư Trương gia kia, ta vừa mới gặp qua.

Chính là một vị quý nữ đã nói sau lưng Vân Hòa công chúa.

Thì ra kiếp trước, cũng không phải là không có người thương vong, chỉ là có người ch nhưng không có người để ý.

Thậm chí có người còn cảm thấy, bọn họ ch đi mới tốt.

Thẩm Duật cũng tới xin gặp, phụ thân tự nhiên khẩn cấp nghênh đón hắn tiến vào.

Nhưng hắn bị ta lấy lí do thân thể không khỏe, nhốt ở ngoài cửa.

Nghe hạ nhân trong sân nói, hắn đứng đợi thật lâu mới đi.

Ta liên tục nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trần Uyển hỏi ta, vì sao không gặp hắn, 

Thẩm tướng chẳng lẽ không phải là người ta yêu sao.

Ta lắc đầu, nói cho nàng biết, ta đã sớm không còn yêu hắn.

“Vậy ngươi đang đợi ai?" Trần Uyển có chút không tin.

Người ta chờ, nàng ấy là...

"Vân Hòa công chúa giá lâm!"

Cuối cùng cũng tới.

Không uổng công ta vì nàng đỡ một đòn kia.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...