🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 8: Chương 8

21.

Tháng Sáu, điểm thi được công bố.

Kết quả không lệch nhiều so với dự đoán của tôi — vừa đủ để đậu Đại học Bắc Thành.

Trở thành đàn em của Trần Mạt. Trở thành bạn học của Phó Thiển.

Đúng vậy, Phó Thiển cũng học Đại học Bắc Thành, chỉ là trước đó đã nghỉ một năm.

Phó Thiển hỏi tôi: "Thi đậu rồi, cảm giác thế nào?"

Tôi nói: "Giống như tung một đồng xu, ngửa hay sấp mỗi bên đều 50%, lần này chỉ là mặt ngửa dừng lại trong lòng bàn tay em thôi."

Phó Thiển nghiêm túc bình luận: "Chỉ có người đã lên bờ mới có thể giả vờ bình thản kiểu này."

Tôi bật cười to.

Như thể lơ đãng, anh ấy buột miệng hỏi: "Nếu bây giờ tụi mình có thể quay lại kiếp trước thì sao…"

Tôi không nghe rõ, liền hỏi lại: "Gì cơ?"

Nhưng Phó Thiển không nói thêm gì nữa.

Chạng vạng, hai đứa tôi cùng đi về nhà tôi, không ngờ lại chạm mặt Trần Mạt và Chu Tích dưới lầu. Họ đang quấn lấy nhau như hai dây leo không tách rời.

Chu Tích là người đầu tiên trông thấy tôi. Hắn luống cuống đẩy Trần Mạt ra — chính xác hơn là đẩy cái thân xác đang bị hồ quỷ chiếm giữ. Hắn cúi gằm, không nói nổi một lời.

Tôi chỉ nhàn nhạt nói một câu: "Xin lỗi, làm phiền rồi."

Kiếp trước, tôi từng hỏi vì sao lại như thế. Đã nhận được rất nhiều câu trả lời.

Lần này, hắn vẫn đưa ra lựa chọn giống như trước kia.

Và tôi, cũng không còn lấy làm lạ.

22.

Không lâu sau, Chu Tích đến tìm tôi một lần.

Hắn nói mình bị Trần Mạt mê hoặc.

“Em cũng biết cô ấy rất kỳ lạ mà.”

Hắn khẩn thiết: “Mỗi lần nhìn thấy cô ấy, anh cứ như bị trúng tà vậy. Nhưng Tiểu Lê, người anh thật sự thích từ đầu đến cuối vẫn là em.”

Giọng hắn trầm xuống: “Anh chỉ là… chỉ phạm một sai lầm nhỏ thôi. Tình cảm của chúng ta bao nhiêu năm rồi…”

Tôi nhìn hắn, mỉm cười: “Chu Tích, sau này, mỗi lần anh lên giường với cô ta, anh cũng sẽ nói với tôi mấy câu xin lỗi như thế này à?

“Anh còn từng nói, anh rất sợ con quái vật đó.”

“Và tôi – ngu ngốc – lại tin rằng anh là nạn nhân.”

Chu Tích vẫn luôn biết Trần Mạt có gì đó không bình thường.

Nhưng cô ta đã giúp hắn moi được vô số bí mật thương mại, lại luôn tỏ ra ngoan ngoãn, cam chịu vì hắn. Hắn dần dần tin rằng cô ta thật lòng yêu hắn, thậm chí sẵn sàng vì tình yêu mà hy sinh tất cả.

Rồi hắn bắt đầu thương hại cô ta.

Và rồi… hắn yêu cô ta.

Nhưng tôi biết rõ – cô ta chỉ đang nuôi nhốt hắn.

Nuôi dưỡng cảm giác tội lỗi của hắn, nuôi dưỡng d*c vọng và sự giằng xé trong hắn.

Chờ đến khi hắn hoàn toàn trở thành tù binh, khi cảm xúc của hắn đạt tới mức cao trào – thì con mồi không còn thú vị nữa sẽ bị ăn thịt một cách đơn giản, gọn gàng.

Chu Tích lảng tránh ánh mắt tôi, môi mím chặt, vẻ mặt mơ hồ: “Tiểu Lê… em đang nói cái gì vậy?”

Tôi mất kiên nhẫn, ngắt lời hắn: “Thôi đi! Anh đừng có giả bộ nữa! Anh không thật sự nghĩ mình vẫn là Chu Tích mười chín tuổi chứ?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...