🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 142: Vô Danh (H)

Sau vài giây choáng váng, khi âm thanh xung quanh dần rõ hơn, tiếng thở nặng nề vang bên tai xen lẫn tiếng chuông đè nặng che lấp thính giác, hình dáng một người trước mặt từ lờ mờ đến dần rõ nét...

Đầu hắn lúc này đau như búa bổ, nhưng cảm giác rõ ràng nhất có thể đè xuống được cơn đau đầu kia lại chính là áp lực đè trên người mình, một áp lực nóng bỏng nắm chặt hắn đến nghẹt thở, đè lên nửa thân dưới của chính hắn.

"Hắn" rõ ràng là Hoa Thành, nhưng lúc này cũng không hẳn có thể gọi là Hoa Thành. Bởi vì một lần nữa khi lấy lại được ý thức, không biết bằng một cách nào đó, tâm trí dừng lại từ nhiều trăm năm trước tại thời điểm khi hắn còn là Vô Danh lúc này lại trỗi dậy, tạm thời lấy mất quyền kiểm soát của Hoa Thành vào thời điểm hiện tại. Có lẽ đây cũng không phải là chuyện gì quá ghê gớm, nhưng đáng sợ hơn đối với một Vô Danh hiện tại chính là hắn phát hiện mình đang nằm trên giường, và một người nào đó đang ngồi lên thân thể hắn!

Vô Danh cau mày, lồng ngực lên xuống hít thở khó nhọc, cố gắng nhìn xem là ai đang "đè" lên người hắn.

Ánh đèn trong gian phòng xa lạ xung quanh hắn lúc này chỉ mập mờ, có chút ánh sáng, nhưng vẫn khá tối. Đợi đến khi hắn đã có thể làm quen được trong bóng tối này rồi, gương mặt lờ mờ trước mắt bắt đầu hiện rõ, hiện lên tuấn nhan đẹp đến mức hắn choáng váng, gò má người nọ ửng hồng, mồ hôi nhễ nhại, thân trần như nhộng.

"Tam Lang... Tam Lang..."

Giọng nói này phát ra êm tai vô dùng, dịu dàng vô cùng, vào thời điểm này lại càng ướt át hơn, run rẩy, nửa như muốn khóc, không biết là đang gọi tên ai mà lại có thể trở nên mềm yếu đến vậy. Nhưng cũng bởi vì chính giọng nói đó, cho dù có trở nên khàn đặc, cho dù có vỡ ra một cách dễ tổn thương đến mức nào, Vô Danh cũng có thể nhận ra được chủ nhân của giọng nói đó. Đó là của một người khiến hắn ám ảnh đến tận lúc chết cũng sẽ vĩnh viễn không bao giờ quên được, hắn không thể nào quên được, bởi vì đó là của...

"Đ-Điện hạ..!"

Giọng hắn lúc này trầm đặc vô cùng, hơi thở nặng nhọc, ngay vừa lúc hắn vừa lên tiếng, môi đã nhanh chóng bị người trước mặt chặn lại. Tạ Liên vòng tay qua cổ Vô Danh ôm lấy, nhiệt tình hôn hắn, lưỡi lướt qua răng, trượt vào trong.

Trong đầu Vô Danh ngay lúc này đây liên tục phát ra tiếng nổ ầm ầm, cả người cứng đờ, dường như còn nghĩ mình đang mơ. Nhưng hắn đã chết rồi, quỷ không cần phải ngủ nữa, như vậy làm sao còn có thể mơ?

Tạ Liên lúc này không hề hay biết Hoa Thành đang có vấn đề gì, cũng không hề biết Hoa Thành lúc này đang là tâm trí của Vô Danh, vậy nên y chỉ có thể nhiệt tình hôn hắn, phía dưới cũng nhiệt tình nuốt lấy hắn, vô cùng thành thục mà lên lên xuống xuống.

Tạ Liên rên rỉ bên môi Hoa Thành, cắn vào môi hắn, gọi: "Tam Lang à, Tam Lang... đệ sao vậy?"

Nếu là thường ngày nhìn thấy Tạ Liên đột nhiên chủ động như vậy, Hoa Thành chắc chắn sẽ vô cùng thích thú, sẽ luôn miệng gọi y, khen ngợi y, thậm chí còn làm ra những hành động nâng niu y, thích chọc cho y xấu hổ. Thế mà ngày hôm nay hiếm có một lần Tạ Liên chủ động như vậy, Hoa Thành không những không đáp lời y, ngược lại còn có vẻ lúng túng, tay còn không chạm vào y, miệng cũng không cười.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...