Chương 119: Trùng phùng (H)
Sau một năm ly biệt, một người tan biến một người lặng lẽ chờ, đến cuối cùng vào thời khắc hai người trùng phùng vào đêm rực sáng ba ngàn ngọn Trường Minh đó, trên thế gian lại một lần nữa có hai trái tim sát nhập vào nhau.
Có một Tạ Liên hoen đỏ khóe mi thì lại có một Hoa Thành mỉm cười dang rộng vòng tay ôm lấy y vào lòng. Một năm ly biệt đổi lại một đời sóng vai đan tay, Tạ Liên tâm tình như muốn nổ tung nhộn nhạo chẳng dịu nổi, y níu lấy hắn, hôn hắn, muốn bù đắp tất cả cho người đã vì y mà không ngại biến mất khỏi cõi đời kia.
Trông thấy Tạ Liên như vậy, chính Hoa Thành cũng chẳng kìm nổi lòng mình, hắn ôm chặt vòng eo mảnh khảnh kia kéo sát vào người mình, ánh đèn Trường Minh chiếu sáng thân ảnh hai người dưới trời đêm rực đốm đèn bay.
Kể từ giây phút một lần nữa được nhìn thấy nhau, Tạ Liên từ ngày hôm đó đều luôn nuông chiều hắn, trao hắn mọi thứ y có.
Trao ra chân tình, trái tim, lại cũng trao cả thể xác.
Đêm hôm đó dưới ánh nến lập lòe tại Hoàng Cực quán, Tạ Liên vòng tay qua cổ Hoa Thành hôn đến cả mặt đỏ bừng, y xấu hổ, nụ hôn quấn quít si mê này quá đỗi thân thật, dù rằng đây không phải là lần đầu tiên hai người dây dưa đến mức răng môi lẫn lộn hòa quyện hơi thở thế này, thế nhưng đối với y mà nói, đây lại chính là lần đầu tiên hai người đường đường chính chính đôi bên thanh tỉnh hôn nhau đến say đắm.
Ngày trước khi Đồng Lô mở, Hoa Thành tuy đã từng đè y ra lớn mật mà hôn đến quá giới hạn môi lưỡi với nhau, nhưng đó là khi hắn thần trí không được tỉnh táo. Giờ, hắn như bị dụ hoặc ôm lấy y hôn đến đắm đuối, Tạ Liên níu chặt ngực áo hắn ngẩng cổ hé miệng để Hoa Thành khuấy đảo làm loạn, và chính y cũng cứ thế mà đáp lại cái mút mát trên đầu môi mặc hắn quấn lấy lưỡi mình không tha.
Hai người hôn nhau rất lâu, hôn đến nhịp thở hỗn loạn trước mắt hoa đi, song ai cũng không có ý định dừng lại mà tách rời. Tạ Liên bị hắn mút đến hai phiến môi sưng đỏ ngứa ran, tay chân bủn rủn, và cũng vì vậy, y cả người như muốn lả đi lại bị áp lực trên người Hoa Thành đè lấy.
Tạ Liên hơi loạng choạng bước lùi về sau, gió thổi ngọn nến bập bùng như muốn tắt, chỉ vài động tác, Hoa Thành hướng theo cơ thể y mà tiến về trước vài bước. Đôi bên một tiếng một lùi như vậy nhưng cũng chẳng ai để ý tới phía sau có vật cản, thoắt một cái, cả hai đều đồng loạt ngã lăn trên giường.
Ngã thì ngã, nhưng hôn thì vẫn hôn.
Hoa Thành đè lên người Tạ Liên cũng không thèm để ý đến tư thế hiện tại của hai người có bao nhiêu không đứng đắn, bởi lẽ hắn giờ đây đã quá mê muội người trước mắt mình, hắn không muốn tách rời y, chỉ hận không thể cùng y mãi mãi quyện chặt như thời khắc lúc này. Hoa Thành như thế, Tạ Liên lại cũng chẳng kém là bao.
Cả người y mềm nhũn dưới thân hắn, giữa đùi bị người phía trên mình chặn lại ép sát vào cơ thể. Tạ Liên túm chặt lưng áo Hoa Thành hơi nhích người, cánh môi vẫn còn bị người chiếm lấy.
Hơi thở hỗn loạn quẩn quanh quyện vào nhau, cả người y giờ đây bắt đầu tỏa nhiệt nóng ran lên, trên người thậm chí còn đang có một bàn tay đang không ngừng vuốt ve nắn bóp hông y, mà bàn tay kia chạm đến y lại cũng nóng như lửa đốt. Hoa Thành nhắm chặt mắt giao triền môi lưỡi, cảm giác cả người như bốc nóng, nhịn không được lại lần mò sờ soạng khắp người Tạ Liên, mê mẩn đến không thể nào dừng tay lại được.
Bình luận