🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 15: Trọng thương (2)

Tạ Liên bị thương nặng lại cố nín nhịn tỏ ra bình thường với Hoa Thành nhưng thực chất lại cảm thấy vết thương ở tim thực đau nhức, đau đến khó thở, sau lưng toát cả mồ hôi lạnh. Y cũng không hiểu tại sao vết thương không dần lành lại mà ngược lại còn trở nên nghiêm trọng hơn, đỉnh điểm chính là lúc y lên giường cùng Hoa Thành để chuẩn bị đi ngủ.

Ngực nhói lên từng hồi bỏng rát khó chịu, sợ Hoa Thành phát hiện được nên y đành phải cự tuyệt hắn động chạm đến mình. Nhận thấy mình sắp chịu không được cơn đau nhức, Tạ Liên mở lời chúc ái nhân mộng đẹp, không lâu sau đó liền bất tỉnh nhân sự ngay trong lồng ngực ái nhân.

Trong thời khắc đó có lẽ trông thì sẽ giống với việc y thật sự mệt mỏi mà chìm vào giấc ngủ, nhưng thực tế y chính là không chịu nổi nữa mà bất tỉnh. Độc tố ngăn cản quá trình hồi phục của Tạ Liên, đau đớn theo y đến cả lúc y ngất đi.

Vốn dĩ từ tận trong tiềm thức y vẫn khổ sở bị dày vò khó chịu, nhưng không lâu sau đó y lại cảm thấy cả thân thể mình như có một dòng ấm áp chảy xuôi lan khắp mình, cơn đau nhức cũng lui mất, y cũng không còn bị giày vò nữa mà dần dần có được một giấc mơ thật đẹp. Trong giấc mộng đó, Tạ Liên thấy một nam nhân đang cầm lấy một chiếc ô đỏ thắm đang đứng phía trước mỉm cười đưa tay hướng về phía y, chờ đợi y nắm lấy tay hắn.

"Điện hạ, ta sẽ luôn bên cạnh bảo hộ người."

Nam nhân đó nói với y, giọng nói ôn nhu dịu dàng hơn tất thảy mọi thứ trên đời. Đáy mắt Tạ Liên lay động, tim đập nhanh đến kịch liệt. Sau đó y cũng bước đến nhẹ nhàng đặt tay mình lên tay của người nọ khẽ mỉm cười.

Ngay khi khoảnh khắc y vừa chạm đến tay người nam nhân đó, tức khắc tất thảy khung cảnh trước mắt đều tan vỡ, trong không gian rộng lớn tối hun hút đó chỉ còn lại một mình y. Trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi bất an khôn cùng, y hoảng loạn nhìn xung quanh, tức khắc y nhớ đến tên của một người, người mà từ trước đến nay đều dõi theo y, luôn bên y lúc y cần nhất.

"Tam Lang, đệ ở đâu?"

"..."

"Tam Lang!!!"

...

"Ca ca, ca ca, mau tỉnh lại."

Tạ Liên hơi mở mắt, trước mắt mờ nhòe dần dần trở nên rõ ràng, Hoa Thành gương mặt đầy vẻ âu lo đang ôm lấy y, trông hắn xót xa vô cùng. Tạ Liên đã không còn cảm thấy nơi tim mình có chút gì gọi là đau đớn khó nhịn nữa, nhưng y lại cảm thấy toàn thân rệu rã vừa nóng vừa lạnh, không còn hơi sức để gượng dậy nữa.

Người đang nằm trong ngực mình vì sốt cao mà sắc mặt ửng đỏ, cơ thể khó chịu mà thường xuyên trở mình không yên. Nhìn y sốt càng ngày càng cao, nhiệt độ cơ thể nóng đến mức làm hắn giật nảy mình. Sợ y sẽ lại hôn mê không phản ứng lại với hắn nữa, Hoa Thành thay đổi tư thế nằm cho Tạ Liên. Hoa Thành nửa ngồi nửa nằm dựa vào phía đầu giường để y nằm úp sấp trên ngực hắn. Tay không ngừng vuốt nhẹ lên lưng Tạ Liên, cách vài phút lại lấy khăn ấm vắt khô lau khắp cơ thể y lại cũng không quên liên tục gọi y.

"Ca ca, huynh có còn nghe thấy ta nói không?"

Tạ Liên vừa mới gần như một lần nữa rơi vào hôn mê, nghe thấy hắn hỏi lại vô thức trả lời.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...