Chương 24: Trông hộ tiểu hài tử (1)
Cứ mỗi mùa thu đến, Tạ Liên đều rất thích quay về nhân gian cùng Tam Lang của y. Đạo quán ngày trước mà Tạ Liên tự mình dựng lên ở thôn Bồ Tề mặc dù đã bị phá đến sập nát, tuy y đã rời đi nhưng thôn dân ở đó vẫn cùng nhau xây lại một căn đạo quán khác cho y ở đó. Hơn nữa mùa thu ở thôn Bồ Tề phải nói là vô cùng đẹp, rừng phong đỏ thắm, thôn dân lại vô cùng thân thiện, những ngày y sống ở Bồ Tề quán thường xuyên được mọi người mang đến những món đồ ăn đơn giản, thậm chí có cả màn thầu, cháo nóng, rau củ và trứng gà. Thật sự khiến Tạ Liên cảm thấy thân thương vô cùng, chính vì vậy mùa thu năm nào y cũng quay về Bồ Tề quán ở lại đến cuối mùa.
Biết rằng cứ mỗi khi lá phong chuyển sắc, Tạ đạo trưởng nhất định sẽ trở về sống ở Bồ Tề một thời gian, thôn dân quanh đó làm thành thói quen đều sẽ quét tước dọn dẹp nhà cửa giúp y, đợi đến khi thấy y xuất hiện thì ai nấy đều lập tức ghé thăm, không ngừng hỏi xem Tạ Liên đã đi đâu, cuộc sống dạo đó thế nào, Tiểu Hoa có về cùng y hay không.
Tất nhiên Tạ Liên được quan tâm hỏi thăm như vậy y rất vui, thấy mọi người nhiệt tình hỏi han như vậy y không biết nên trả lời cái gì trước đây, nhất thời có hơi lúng túng:
"Cảm ơn mọi người đã quan tâm, ta chỉ là đi đây đi đó thuần yêu phục ma, vẫn sống tốt lắm."
Vài tiểu cô nương khi trước bắt gặp y cũng Hoa Thành làm ruộng ngoài đồng bây giờ cũng đã trở thành thiếu nữ, cũng đã đến tuổi cưới hỏi rồi, thấy y mỗi năm đều như cũ trẻ trung tuấn mỹ như vậy không khỏi mặt đỏ tim đập, e dè hỏi:
"Tạ đạo trưởng, huynh còn nhớ ta không? Khi trước ta vẫn thường hay đến mang cho huynh chút quả ngọt ấy."
Tạ Liên mỉm cười: "Ta..."
"Tạ đạo trưởng, lần này Tiểu Hoa có về cùng huynh không a?"
"Tạ đạo trưởng, huynh đã có ái thê chưa nha? Huynh thấy ta thế nào?"
"Tạ đạo trưởng..."
Tạ Liên hết lần này đến lần khác bị ép hỏi đến không biết phải làm sao, các cô nương cứ vây quanh thi nhau hỏi chuyện đời tư của y làm y bối rối không thôi, khổ không thể tả. Lúc này Hoa Thành từ trong nhà đi ra, cười nói:
"Vị đạo trưởng này đã có người bên gối rồi."
Nghe Hoa Thành nói, các cô nương trông vô cùng thất vọng lại có chút tiếc nuối, liền ngậm miệng không nói lời nào nữa mà lặng lẽ lui về sau, nhịn không được vẫn giương mắt nhìn vị đạo trưởng tuấn tú trước mắt này.
Nhìn y thật chẳng có vẻ nào là đã cưới hỏi cô nương nào cả, có phải đang là nói đùa không?
Bà con xung quanh nghe vậy liền sửng sốt, y vậy mà không ngờ đã là người có gia quyến a! Thôn trưởng đặt một tay lên vai Tạ Liên, vui vẻ nói:
"Thật không ngờ nha Tạ đạo trưởng, vậy nương tử của ngài đâu rồi? Có theo ngài đến đây không?"
Tạ Liên từ lúc Hoa Thành mở miệng đáp lời mà đầu muốn bốc khói, cái gì mà người bên gối chứ, nói ra thật là ngượng mà...
Thấy Tạ Liên ấp a ấp úng, thôn trưởng hơi ngó vào trong nhà rồi nói: "Người không cùng ngài đến đây sao? Ây da Tạ đạo trưởng à để ta nói ngài nghe, các cô nương không chịu được vị lang quân của mình cứ đi đây đi đó để mình ở nhà hiu quạnh một mình đâu."
Bình luận