Chương 117: Tiểu quỷ (2)
Không biết Hoa Thành đây là đang bày ra vẻ mặt gì với tiểu quỷ, thế nhưng khi liếc mắt thấy nó hình như muốn khóc, Tạ Liên không thể không hiểu hơn được nữa, liền hắng giọng một cái, nhắc nhở: "Tam Lang."
Sau bóng lưng Hoa Thành, y bỗng dưng thấy hắn hình như đang hít sâu một hơi, im lặng giây lát, Hoa Thành lúc này mới khom người bế đứa trẻ lên vỗ nhẹ vào lưng nó, đoạn quay mặt về phía Tạ Liên mỉm cười, vẻ mặt trông vô cùng nhẫn nhịn mà nói:
"Nhóc con, ngươi xem, ca ca ta rất tốt, ngươi không cần phải sợ."
Tiểu quỷ trong lòng nghe hắn dỗ, lúc này mới nén lại nước mắt mà nhìn trộm sang Tạ Liên.
Thấy đứa nhỏ nhìn sang mình, y lại càng trở nên ôn nhu hơn trước, chậm rãi giương tay muốn xoa đầu nó, giọng nói lại cũng thêm vài phần dịu dàng muốn dỗ dành tiểu quỷ trong lòng Hoa Thành: "Đừng sợ, bé con."
Nhìn thấy người muốn lại gần chạm vào mình, tiểu quỷ bất giác run lên co rụt người lại, ánh mắt vẫn không ngừng mở to nhìn chòng chọc vào Tạ Liên với tâm trạng muốn phòng bị y.
Trong mắt tiểu quỷ lúc này, cả người Tạ Liên tuy đều là phát ra thần khí rất sáng, nhưng nhìn qua một lượt, y hiện tại cũng không tràn ngập khí tức mạnh mẽ của thần quan như lúc đầu nữa, có lẽ vì Tạ Liên vừa rồi mới ôm ôm ấp ấp với Hoa Thành nên đứa nhỏ nhìn vào y lại cảm thấy y hình như còn thấp thoáng có một tầng quỷ khí nhàn nhạt bao phủ, mà quỷ khí này mang khí tức rất quen thuộc, tựa hồ như rất giống với của người đang ôm nó lúc này vậy.
Cũng chính vì thế, tiểu quỷ bị Tạ Liên chạm vào cũng không ré lên khóc nháo, ngược lại có chút nửa muốn được y chạm vào nửa lại không muốn động đến y. Hoa Thành bế nó để cho Tạ Liên tiếp cận, thấy đứa nhỏ không còn nháo như trước, hắn lúc này mới thoáng cảm thấy hài lòng, hỏi y: "Ca ca, huynh muốn bế nó không?"
Tạ Liên đang xoa xoa đầu đứa nhỏ, nghe hắn hỏi vậy, y nói: "Như vậy có ổn không? Ta thấy nó hình như vẫn còn không an tâm ta lắm."
Hoa Thành bế tiểu quỷ trong tay, thầm nhận thấy nó đã không còn run rẩy như trước, hắn mới nói: "Không sao đâu, ca ca cứ bế nó đi."
Không đợi Tạ Liên trả lời, Hoa Thành ngay sau đó liền trao qua đứa nhỏ cho y bế, Tạ Liên thấy tiểu quỷ được đưa tới, y lại cũng vươn tay tới đỡ lấy đứa nhỏ để nó ngồi lên cánh tay mình. Tiểu quỷ dựa vào lồng ngực Tạ Liên, cảm nhận được hơi ấm cùng tiếng tim đập của y, nó liền có hơi ngẩn ra, trong lòng cảm thấy lạ lẫm vô cùng.
Thân quỷ vốn lạnh, nó từ trước đến nay đều chưa từng tiếp xúc với một người nào có thân nhiệt ấm nóng như vậy, kể cả mẫu thân nó cũng thế. Nhất thời bản thân được một người có thân thể ấm áp như vậy ôm lấy, đối với nó đây vẫn là đầu tiên trong đời, tiểu quỷ không khỏi cảm thấy thoải mái mà theo bản năng muốn rúc người sâu vào y thêm một chút nữa.
Tiểu quỷ đang chìm đắm trong loại cảm giác mới mẻ này, bỗng trước mắt thấy Hoa Thành đang đứng đối diện khoanh tay nhếch miệng cười, nó lúc này mới sực nhớ ra gì đó mà quay đầu nhìn lên người hiện tại đang bế lấy mình kia.
Bình luận