🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 29: Tiểu điện hạ (2)

Hoa Thành để tiểu Tạ liên ngồi ở Cực Lạc Phường chơi đùa, hắn bày ra một đống lá vàng để y chơi, nhìn nhìn y đang cật lực đắp thành một cái tòa điện lớn, cảm thấy nét mặt trẻ con của y đang chau mày tập trung mà cầm từng phiến lá vàng dựng lên, cố gắng cẩn thận để chúng không đổ mất trông qua lại vô cùng đáng yêu.

Sau khi để y tự chơi vui một lúc, Hoa Thành đặt hai ngón tay lên thái dương của mình thông linh cho ai đó, hắn nói: "Nhanh chóng tìm ra thuốc giải cho ta, điện hạ vô tình hít phải lọ thuốc hóa trẻ, hiện tại chỉ vỏn vẹn bảy, tám tuổi, kí ức cũng theo đó bị ảnh hưởng. Nếu trong hai ngày không có thuốc giải thì điện hạ không thể trở về được nữa, khi đó kết cục của ngươi như thế nào thì ngươi cũng biết rồi đó. Ta còn phải chăm sóc điện hạ, không có nhiều thời gian..."

Cùng lúc đó, tiểu Tạ Liên bên này cật lực mà đắp được một cái điện vàng cao thật cao. Điện vàng đắp càng cao lại càng lung lay dữ dội, tiểu Tạ Liên cầm trên tay phiến lá vàng cuối cùng không ngừng lẩm bẩm: "Đừng đổ mà, đừng đổ mà..."

Chuyện gì đến cũng sẽ đến, tiểu Tạ Liên chỉ vừa đặt phiến lá cuối cùng lên đỉnh điện vàng, không tới ba giây sau điện vàng đã ầm ầm đổ sụp, công sức một canh giờ của y cuối cùng như công giã tràng, đổ tang tành không còn lại gì.

Tiểu Tạ Liên vốn chỉ thích tụ không thích tán, đắp được điện vàng to đùng chỉ hận không thể đem chúng vĩnh viễn gắn lại với nhau mãi mãi không tách rời. Giờ đây tòa điện vàng y cất công dựng lên lại cứ thế đổ hết, cuối cùng cái gì cũng không nhịn được, hốc mắt cay xè cổ họng nghẹn đắng, y bỗng chốc oa oa khóc lên, khóc đến Hoa Thành bên này giật nảy mình ngắt thông linh hớt hải đi tới bế y lên, dịu giọng hỏi han:

"Bảo bối, làm sao vậy? Sao đệ lại khóc?"

Tiểu Tạ Liên khóc đến mắt mũi sưng đỏ, nước mắt tuôn như mưa mà nói: "Điện vàng... điện vàng đổ rồi..."

Hoa Thành liếc mắt nhìn mấy phiến lá vàng rơi tung tóe trên đất, vì cái này mà bảo bối của hắn khóc đến hai mắt đỏ hoe như vậy, bỗng chốc hắn muốn một phát đá văng hết đống lá vàng kia. Bế tiểu Tạ Liên trên tay, Hoa Thành đi đến một căn phòng khác không để y nhìn thấy đám lá vàng đó nữa, ra sức dỗ dành: "Bảo bối ngoan, đừng khóc, Tam Lang ca ca xây một tòa điện vàng khác cho đệ, xây thật cao thật đẹp, có được không?"

Tiểu Tạ Liên ôm chặt lấy cổ Hoa Thành huhu khóc hồi lâu, nước mắt nước mũi đều cứ thế dính lên khắp vai áo cùng cổ của hắn, Hoa Thành cứ để mặc y trây chét khắp nơi trên người mình, bản thân cũng không ngừng dịu giọng an ủi y, vừa đi lại hắn vừa xoa xoa lưng tiểu Tạ Liên: "Ngoan nào bảo bối, đừng khóc mà, đệ khóc Tam Lang ca ca đau lắm. Đệ muốn gì ta cũng làm cho đệ, chỉ cần đệ đừng khóc nữa, có được không?"

Dỗ một hồi lâu, cuối cùng tiểu Tạ Liên cũng không còn khóc nữa, vài tiếng nấc lâu lâu vẫn còn phát ra khiến Hoa Thành cảm thấy thương yêu vô cùng. Im lặng một hồi, tiểu Tạ Liên dường như vẫn còn cảm thấy ủy khuất mà khóc thêm một trận nữa, Hoa Thành lại phải dỗ dành y, vươn tay lau nước mắt trên gương mặt nhỏ nhắn, hắn nói: "Được rồi được rồi, ta hiểu mà, mắt mũi sưng lên hết cả rồi. Cứ khóc thế này đệ sẽ sốt mất... bảo bối đừng giận, bảo bối đừng giận."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...