Chương 74: Tiết chế
"Ca ca, ca ca... ta xin lỗi mà, huynh mở cửa cho ta có được không?"
"...."
"Ca ca..."
Tạ Liên ngồi ôm chân trên giường không thèm nghe Hoa Thành gọi, khóe mi vươn nước mắt, trong lòng thì giận ơi là giận.
Tất cả cũng tại Hoa Thành hết, cho dù là chuyện gì y cũng đều chiều theo ý hắn, cầu gì được nấy, tâm hòa ý thuận chẳng bao giờ từ chối hắn bất kỳ thứ gì, thế mà Hoa Thành hắn vẫn không biết điểm dừng là nằm ở đâu, lần này cũng vì thế mà quá phận làm người giận một trận thật to, trực tiếp đuổi hắn ra khỏi phòng ngủ, Tạ Liên cả ngày không chịu ăn gì, cũng không chịu mở cửa cho bất kỳ ai.
Chuyện sẽ chẳng có gì nếu hắn biết tiết chế lại một chút.
Chả là vừa mới chiều ngày hôm qua, Tạ Liên đang ở trong cung trên Thiên Đình xử lý vài việc riêng của mình thì Hoa Thành không biết từ đâu mà xông vào.
Mắt thấy người đang ngồi ở bàn đóng dấu lên mấy sớ giấy gì đó, thoạt nhìn trông vô cùng bận rộn, đến cả mày cũng đang nhíu chặt, Hoa Thành chợt cười khẽ thả nhẹ bước chân mà yên lặng đi về phía Tạ Liên đang ngồi. Nhân lúc y đang không để ý đến mình, Hoa Thành từ phía sau bất chợt ôm lấy Tạ Liên, hôn hôn lên má y cười hỏi:
"Ca ca của ta sao lại vất vả thế này? Ca ca, nghỉ ngơi một chút đi."
Đang tập trung mà bị nhào đến bất chợt như thế này, Tạ Liên giật bắn mình hơi né người qua, tim đập bang bang kinh hoàng tưởng chừng như sắp nhảy ra ngoài đến nơi, đến tận khi nhìn lại thấy rõ đó là Hoa Thành, y mới thở phào một cái vuốt vuốt ngực, sau lại quay sang cốc nhẹ vào đầu hắn một cái rồi nói:
"Đệ làm ta giật cả mình!"
Hoa Thành ôm Tạ Liên cười hì hì, nói: "Làm ca ca sợ rồi sao? Xin lỗi xin lỗi, ta chỉ định làm huynh bất ngờ một chút thôi."
Đối diện với gương mặt đẹp như tượng tạc này của Hoa Thành gần sát ngay trước mắt, Tạ Liên muốn giáo huấn hắn thêm vài câu liền cũng không nói thêm được nữa, lời định thốt ra lại đổi thành: "Tam Lang, sao đệ lại lên đây? "
Hoa Thành thấy y không truy xét mình, hắn bèn cười thật tươi mà đáp: "Ta nhớ ái nhân bảo bối của ta nên mới đến a."
Nghe được những lời như vây, Tạ Liên thoáng sửng sốt, sau đó liền có hơi lúng túng mà nhìn sang chỗ khác, gò má bất giác cũng nóng ran tê rần.
Y ấp úng nói: "Tam Lang, đệ sao lại nói những lời xấu hổ như vậy chứ..."
Nhìn chóp tai của người trong ngực đang dần hồng lên, Hoa Thành nheo mắt cười gian, trong lòng bắt đầu nung nấu ý đồ muốn trêu đùa người này một chút.
Nghĩ là làm, Hoa Thành dán sát môi bên vành tai Tạ Liên cố hạ thấp tông giọng nói khẽ: "Ca ca, xấu hổ lắm sao? Nếu huynh đã thấy như vậy, thế thì để ta chỉ cho huynh biết..."
Tạ Liên thầm nuốt một ngụm nước bọt, mặt đỏ tai hồng dè dặt hỏi: "Biết... biết cái gì...?"
Hoa Thành tỏ ra thần thần bí bí, chậm rãi há miệng cắn nhẹ lên chóp tai y một cái, tay cũng bắt đầu không yên phận mà mò vào ngực áo Tạ Liên sờ sờ nắn nắn gì đó, xấu xa nói: "Biết thế nào mới gọi là xấu hổ."
Bình luận