Chương 20: Tân thần quan
Tính đến lúc từ khi Tạ Liên vừa mới tiến đến làm Đế Quân tiếp quản Tân Tiên Kinh cho tới nay cũng đã là một khoảng thời gian khá dài, công việc nội vụ thì lại phức tạp làm y đau đầu không thôi.
Thật ra chuyện vặt vãnh thì Tạ Liên không cần phải nhúng tay vào, trực tiếp phân cho các thần quan khác hoàn thành là được, y chỉ cần xử lý các vấn đề quan trọng mà thôi.
Việc quan trọng thì không phải lúc nào cũng có, nhưng mà một khi đã có việc cần đến ý kiến của y thì thôi khỏi phải nói, đủ thứ chuyện cần phải sắp xếp lại cho ổn thỏa, việc ra quyết định cuối cùng cũng phải thực sự cần được cân nhắc vô cùng kỹ lưỡng hại y đến lúc ngồi ăn cũng không thể ngừng suy nghĩ được.
Hoa Thành nhìn Tạ Liên không tập trung ăn uống, y cắn cắn đũa chau mày suy nghĩ chuyện gì đó thật lâu, sau cùng là thở dài một cái mệt mỏi.
Hắn để ý y gần đây có hơi gầy hơn so với bình thường một chút, số lần thở dài của y trong một ngày cũng nhiều hơn rất nhiều, hàng ngày Tạ Liên ở cùng với hắn chỉ có nói cười vô tư mà thôi, làm gì có những biểu hiện như vậy đâu?
Không những vậy, gần đây ca ca hắn bận đến tối tăm mặt mũi, mấy ngày liền đều ở lại Thiên đình xử lý công vụ, không có trở về Chợ quỷ, cũng không có thời gian rảnh rỗi để ở cùng hắn vui vẻ thâu đêm nữa, hắn thật sự sắp nghẹn chết rồi!
Nhìn y như vậy Hoa Thành có chút không đành lòng, hơi bực dọc mà nói.
"Ca ca, ta thấy chuyện tiếp quản Tiên kinh gì đó cực khổ như vậy chi bằng huynh đừng quản nữa, trực tiếp mặc kệ lũ phế vật đó đi? Việc gì cũng chỉ đợi tới huynh nhúng tay vào. Ta thấy huynh nên quan tâm tới bản thân mình nhiều hơn chút, huynh không lo cho mình nhưng ta thì có. Ca ca, ăn nhiều chút."
Vừa nói Hoa Thành vừa gắp thức ăn bỏ vào bát của Tạ Liên. Nhìn hắn gắp đồ ăn cho mình sắp thành cả một núi thức ăn nhỏ, Tạ Liên có hơi buồn cười nói:
"Ta biết rồi. Tam Lang, nếu đệ còn gắp nữa chắc thức ăn sẽ rơi hết ra ngoài mất."
Nghe Tạ Liên nói Hoa Thành mới thôi nhét thức ăn vào bát của y nữa, mặt hơi buồn rầu. Thật là, y chỉ bận rộn có vài hôm, đúng là mệt mỏi thật, nhưng mà đâu đến mức liền một phát gầy đi trông thấy chứ?
Hoa Thành lo lắng cho y như vậy, tất nhiên trong lòng y vô cùng vui vẻ. Tạ Liên nhấc đũa, gắp lại thức ăn cho Hoa Thành, sau đó cũng cười nói:
"Được rồi, ta sẽ chú ý bản thân hơn. Ta cũng muốn đệ cũng phải quan tâm tới bản thân đệ nữa, nếu Tam Lang không vui ta cũng sẽ không vui."
Hoa Thành nghe y nói như vậy liền cũng thật nhanh lấy lại tinh thần, nhìn y mặt đỏ tai hồng ra vẻ trấn định cúi đầu tiếp tục ăn phần của mình liền biết rõ y là đang giấu giếm việc mình đang thẹn thùng trong lòng đây mà, Hoa Thành nét cười càng sâu hơn, tỏ vẻ nghiêm nghị mà nói với y.
"Ca ca, ta nói như vậy, nếu không thấy huynh sớm trở về Chợ quỷ, ta sẽ lên Thiên đình tìm huynh. Đến lúc đó huynh nhất định không được đuổi ta đi đâu đó."
Tạ Liên nghe xong liền sửng sốt, sau đó cũng mỉm cười đồng ý với hắn.
"Được, nếu đệ thấy lâu thì hãy đến tìm ta."
Bình luận