Chương 30: Tam Lang không khỏe
Tạ Liên nhìn Hoa Thành ngồi luyện chữ, trên trán hắn lấm tấm mồ hôi, sắc mặt tựa như có gì đó không khỏe lắm. Y âm thầm quan sát hắn một hồi liền cảm thấy quả nhiên là có gì đó rất không ổn, Hoa Thành lại có vẻ như rất không có tâm trạng cầm bút luyện chữ, cứ viết được vài câu ngắn lại ngừng lại hơi hơi nhíu mày.
Thấy hắn như vậy Tạ Liên hơi lo lắng hỏi: "Tam Lang, đệ trông có vẻ không khỏe lắm, hay là đừng luyện chữ nữa. Ta đưa đệ về phòng nghỉ ngơi."
Hoa Thành nghe y nói như vậy thì đặt bút xuống cười cười nói: "Huynh thấy ta có gì không khỏe sao?"
Tạ Liên nhìn cái vẻ mặt đang mỉm cười giảo hoạt này của hắn thầm lắc đầu trong lòng, người này tuy là đang mỉm cười nhưng y chắc chắn rằng hắn chỉ là đang cố che đậy cái gì đó mà thôi. Nhiều ngày ở cùng với Hoa Thành, y có thể nhận biết được khi nào thì hắn cười thật lòng, khi nào thì cười giả tạo, khi nào thì đang tức giận... Mà nét cười này nhìn vào mắt y mà nói thì chính là đang giấu diếm cái gì đó, nghĩ như vậy y cũng chắc chắn là như vậy.
Tạ Liên đưa tay lau mồ hôi trên trán Hoa Thành nhẹ giọng trách mắng: "Đệ có phải lại giấu ta cái gì không? Ta đã để mắt đến sắc mặt của đệ cả ngày nay rồi, rõ ràng là không tốt. Mau quay về nghỉ ngơi."
Hoa Thành bị bắt tại trận, Tạ Liên nhìn thấu hắn như vậy hắn không những không bất mãn mà còn cảm thấy vô cùng vui sướng trong lòng, ca ca hắn thương hắn lại để tâm đến hắn, cớ gì phải bất mãn cơ chứ? Vì vậy Hoa Thành không nhiều lời lập tức nghe theo Tạ Liên để y đưa hắn về phòng nghỉ ngơi.
Quỷ vốn không có đổ mồ hôi, Hoa Thành lúc này lại cả người toát mồ hôi lạnh, da dẻ của hắn vốn dĩ đã là trắng bệch, trắng theo kiểu không có màu máu. Bây giờ trông hắn còn tệ hơn, nói thẳng ra là màu da của hắn có chút tái đi, nhìn qua chẳng có chút nào gọi là bình thường cả.
Càng nhìn Tạ Liên càng cảm thấy không ổn. Sau khi cả hai đã quay lại phòng ngủ, Tạ Liên nhanh chóng đè vai Hoa Thành ngồi xuống giường, giục hắn mau nằm xuống nghỉ ngơi, mình lại nhẹ đặt tay lên trán hắn để xem hắn có phải là bị sốt hay gì đó rồi không.
Kể ra cũng thật lạ, một quỷ vương như hắn lại có thể bị vài chút bệnh vặt, dù nghỉ một chút sẽ khỏe lại, nhưng y vẫn ngầm cảm thấy lần này cứ có gì đó rất không đúng, dự cảm chẳng lành cứ dâng lên trong lòng.
Hoa Thành để mặc cho y sờ sờ trán lẫn khắp mặt của mình, hắn lẳng lặng nhìn y nghiêm túc kiểm tra mình bỗng chốc cảm thấy có chút buồn cười, hơi ngồi dậy nói: "Ca ca, ta thật sự là không sao mà."
Vừa nói đến đây, một cơn đau nhức lập tức truyền tới, Hoa Thành nhíu chặt mày đưa tay chống lấy một bên đầu, mồ hôi lại càng túa ra nhiều hơn. Tạ Liên bị hành động này của hắn dọa cho hoảng sợ, hốt hoảng đỡ lấy hắn vừa lo lắng vừa có hơi tức giận:
"Tam Lang, đệ như thế này lại còn bảo không sao?"
Hoa Thành nằm trở lại giường, đôi mày vẫn chưa giãn ra day day huyệt thái dương: "Ca ca đừng lo, chỉ là bỗng dưng đau đầu một chút thôi."
Tạ Liên kéo chăn đắp ngang bụng Hoa Thành, miệng tuy là đang tránh mắng hắn nhưng cử chỉ lại là vô cùng quan tâm, y hỏi: "Đệ đừng có nói dối ta, đã đến mức này rồi còn bảo là một chút sao? Mau nói cho ta biết, đệ bắt đầu cảm thấy không khỏe từ khi nào? Từ hôm qua?"
Bình luận