Chương 115: Phục tùng (H)
Đêm hôm đó, tại gian phòng đốt đèn mờ ánh đỏ, Tạ Liên ngồi trên giường ngâm chân trong chậu nước ấm, Hoa Thành quỳ phía dưới rửa chân giúp y, đầu ngón tay cẩn thận chà nhẹ lên mu bàn chân y, xoa xoa nhẹ. Nước ấm nếu ngâm lâu lại dễ khiến người ta mẫn cảm, Tạ Liên lúc này đã nhịn không được việc hắn cứ luồn vào kẽ chân mình xoa nắn, y hơi rụt chân lại, cuối cùng lại bị Hoa Thành nắm lấy cổ chân không cho thoát, tiếp tục xoa xoa ấn ấn các huyệt dưới lòng bàn chân y.
"A..!"
Không biết Hoa Thành vừa rồi ấn trúng chỗ nào của y, Tạ Liên bất ngờ rụt chân lại kêu lên một tiếng, cảm giác cả chân mình đều tê ngứa khó chịu vô cùng. Nhìn thấy phản ứng này của y, Hoa Thành khẽ nhếch lên khóe miệng, hắn hiện tại chỉ mặc một bộ trung y trắng, vạt áo hơi mở ra, quỳ dưới chân Tạ Liên xắn lên ống tay áo, dưới ánh đèn đỏ không nhìn ra vẻ mặt của hắn.
Hoa Thành mấp máy môi, khẽ gọi: "Điện hạ--"
Bỗng dưng "phốc" một tiếng, cả ngực áo hắn chợt bị hất ướt nước, thế là hắn im bặt. Tạ Liên ngồi trên giường hạ mắt nhìn xuống nam nhân ở dưới chân mình kia, vừa rồi đá chân hất tung nước lên người Hoa Thành làm cả người hắn đều ướt nhẹp, y tặc lưỡi một tiếng, chân hơi nâng lên đạp nhẹ lên vai hắn muốn lau chân, lại nói:
"Áo ướt rồi, chân lau không khô được."
Hoa Thành vẫn như cũ quỳ ở đó để mặc cho Tạ Liên lau chân trên người mình, hắn không nói không rằng, từ từ cảm nhận được y đang dùng ngón chân kéo ra vạt áo hắn. Tạ Liên hiện tại chỉ khoác hờ một lớp áo choàng mỏng, phía dưới cũng không mặc gì, giờ phút này y chỉ thoáng nâng chân cũng khiến Hoa Thành không khỏi chú ý đến vị trí bí ẩn thấp thoáng ẩn hiện dưới lớp vải mỏng đó, hắn nuốt ực một tiếng, mạnh mẽ dời đi tầm mắt, gọi: "Điện hạ..."
Tạ Liên không đáp lời hắn, y nhếch môi, chân phải đạp lên ngực Hoa Thành, mũi chân muốn cọ quậy khắp khuôn ngực hắn, đầu ngón chân quét qua đầu nhũ người nam chân trước mắt. Hoa Thành không cản y cũng không chủ động phản ứng lại, hắn ở đó để mặc Tạ Liên dùng chân mình chu du khắp cơ thể hắn, y hết trêu ghẹo chà đạp trên ngực hắn lại lần xuống bụng Hoa Thành, thích thú miết chân lên từng múi cơ cứng cáp như sóng cuộn trên vùng bụng hắn. Tạ Liên cười khẽ một tiếng, vừa xấu xa vừa nghịch ngợm hạ chân đạp nhẹ lên hạ thân Hoa Thành.
Chân vừa ấn lên nơi đó của hắn, Hoa Thành đã không nặng không nhẹ mà hít sâu một ngụm khí, nheo mày cúi đầu nhìn xuống bàn chân trắng nõn như ngọc đang ấn ấn day day ở giữa hạ thân hắn, giọng Hoa Thành lúc này thật trầm đục, gọi y: "Điện hạ, huynh..."
Tạ Liên khoanh tay nhìn xuống hắn, chân vẫn như cũ trêu chọc vật nào đó của Hoa Thành, dưới lòng bàn chân dần dần cảm nhận được thứ đó của hắn đang dần cương cứng lên, vừa nóng vừa dọa người, cho dù có cách một lớp vải vóc vẫn khiến y không khỏi cảm thấy thật chân thật, hệt như là người trước mặt y đang phơi trần quỳ ở đó, ở dưới chân y kiêu ngạo cứng đầu cọ vào y.
Nghĩ đến đây, Tạ Liên khẽ "hừ" một tiếng, bắt chéo chân mà dùng mũi chân mình nâng lên cằm Hoa Thành khiến hắn ngẩng mặt nhìn lên y. Ánh mắt hai người vừa chạm nhau, Tạ Liên đã ngay lập tức bắt gặp được hỏa lửa đang không ngừng sục sôi trong đáy mắt kia, ánh mắt đó vừa có độc chiếm vừa có sự phục tùng, y biết hắn đang thèm khát đến ngứa ngáy khắp người, thế nhưng Tạ Liên lại chẳng để cho hắn có cơ hội đó.
Bình luận