🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 35: Phi lễ chớ nhìn, vô lễ chớ nghe! (H)

"Ca ca..."

Tạ Liên giật thót mình, vội nói: "Tam Lang à, có vài lời cầu nguyện ta chưa có thực hiện phải đi gấp rồi, đệ ở nhà chờ ta nhé!"

Nói đoạn, Tạ Liên tung cửa chạy biến.

Đến chiều muộn, Tạ Liên hé cửa nhìn vào trong, Hoa Thành đang ở trong bếp nấu vài món ăn tối...

Tạ Liên vừa mở cửa vào nhà, Hoa Thành đã ở trong nói vọng ra: "Ca ca, mừng huynh trở về."

Y tháo đấu lạp treo lên cửa, xoa xoa vai của mình mỉm cười: "Đệ làm bữa tối sao? Cần ta giúp gì không?"

Hoa Thành xoay người nhìn y, nói: "Giúp thì không cần đâu. Ca ca, ta có đun nước cho huynh đi tắm, nước vẫn chưa nguội đâu, nếu huynh muốn..."

Hoa Thành toan đi đến bên cạnh Tạ Liên, y đã quýnh quáng hô lên: "A, hình như canh trong nồi sắp tràn ra rồi kìa Tam Lang! Đệ cứ tiếp tục đi, ta đi tắm trước!"

Không đợi Hoa Thành trả lời, y đã co giò chạy biến. Mà Hoa Thành vừa quay sang nhìn nồi canh mình nấu, rõ ràng là canh không có bị tràn ra, sau đó lại quay đầu nhìn về hướng y vừa chạy mất.

Hoa Thành: "......"

Hắn thầm nghĩ canh hắn vừa mới nấu chưa đủ nóng không thể bị tràn ra ngoài... vậy mà Tạ Liên lại hô lên như thế rồi phóng đi còn nhanh hơn gió!

Nồi canh không bất bình thường, bất thường chính là Tạ Liên.

Buổi tối hôm đó, Tạ Liên cứ nghe thấy Hoa Thành gọi mình liền sẽ giật nảy mình, đến cả ngồi ăn tối cũng thấp thỏm không yên. Hắn để ý rằng, nếu y ở riêng một góc thì y sẽ vô cùng bình thường, còn mình chỉ cần đến gần thì y lập tức hoảng cả lên, nói năng lắp bắp mắt đảo khắp nơi, nói thẳng ra là y đang ra sức trốn tránh hắn, hỏi ra thì y chỉ xua tay lắc đầu bảo không có. 

Chính vì thế, Hoa Thành buồn rầu.

Chuyện cứ tiếp diễn như thế cho đến tận thêm hai, ba ngày sau. Hoa Thành không chịu nổi Tạ Liên xa cách mình như thế, y lúc nào cũng kiếm cớ để đi ra ngoài, đêm ngủ hắn chỉ vừa kéo chăn cho Tạ Liên, y đã co mình nhắm mắt nói: "Tam Lang ngủ ngon nha. Ngày mai ta còn phải họp ở Tân Tiên Kinh nên phải ngủ sớm rồi."

Hoặc là: "Hôm nay bận rộn quá, ta có chút mệt nên ngủ trước. Tam Lang, đệ chốc nữa mộng đẹp."

Sau đó y thực sự cuộn chăn kín người, xoay mặt vào tường ngủ mất...

Chưa bao giờ Hoa Thành cảm thấy ủy khuất như lúc này, nhận thấy ca ca hắn liên tục cự tuyệt nói chuyện gần gũi với hắn, vừa đến gần y đã tìm cách trốn đi chứ đừng nói là ôm hôn gần gũi. Ba ngày như thế, Hoa Thành cảm giác như mình bị y lạnh nhạt, ném vào lãnh cung.

Tối hôm đó, Tạ Liên leo lên giường nằm, như mọi khi mà biện lý do: "Tam Lang à, hôm nay... A!"

Không để y nói xong, Hoa Thành đã đè Tạ Liên, hai tay chống hai bên sườn mặt của y. Người này bỗng dưng hành xử kỳ lạ xa cách với hắn, động một tí là lại kiếm cớ chạy ra ngoài, thành ra mấy ngày liền hai người không có nói chuyện nhiều với nhau, cũng không có âu yếm nhau, hoàn toàn như người lạ ở chung nhà, cảm giác như hai người nếu trò chuyện thì cũng chỉ như nói chuyện xã giao mà thôi. Hoa Thành thì làm sao mà chịu được, nếu y không nghiêm nghiêm chỉnh chỉnh đối mặt nói ra suy nghĩ trong lòng y, vậy thì hắn đành phải đè y ra hỏi cho ra lẽ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...