Chương 84: Phạt (H)
Rầm!
"A, Tam Lang! Đệ làm gì?!-- "
"Ca ca, ta không phải là chưa từng nói với huynh..."
Vừa trở về phòng riêng của hai người, Hoa Thành đã ngay lập tức đè ngã Tạ Liên ra bàn, hai tay bị hắn chế trụ không giãy ra được, mà ở dưới thân, Hoa Thành chen một chân vào giữa hai đùi y, cằm bị nắm nâng lên không cho ngoảnh mặt, ép Tạ Liên phải đối diện với ánh mắt tăm tối của hắn.
Chẳng biết Hoa Thành phát điên điều gì, lời nói nửa như cảnh cáo nửa như hỏi tội, nói với y:
"Ta vốn rất ghét những kẻ không biết trời cao đất dày dám nghênh ngang dòm ngó người của ta. Hận hơn nữa chính là thứ nghiệt chủng không sợ chết đi thèm thuồng lén lút sau lưng ta ăn nói bậy bạ động chạm đến huynh. Ca ca, huynh thử nghĩ lại xem, vì sao lúc đó ta lại muốn động thủ với gã?"
Tạ Liên bị ép nằm trên bàn, cổ tay bị siết chặt hơi ẩn đau. Y khẽ nhíu mày, hơi vùng vẫy muốn thoát ra khỏi tay hắn, nói: "Tam Lang, tay... đệ mau thả ta ra."
Thế nhưng mặc cho Tạ Liên có vùng vẫy cỡ nào, Hoa Thành vẫn như cũ định trụ y lại, dường như không để tâm đến lời của y mà tiếp tục chất vấn:
"Còn huynh, vì sao huynh lại chắn cho gã? Vì sao lại ngăn cản ta? Huynh có biết lúc đó nếu như ta không kịp ngừng tay lại, huynh sẽ như thế nào không?"
"Ta..." - Tạ Liên muốn nói, thế nhưng nhìn thấy ánh mắt không cam lòng của Hoa Thành, y lại nghẹn họng không nói nổi lời nào.
Ngày hôm nay ở sòng bạc Hoa Thành bắt được một tên nói lời bỡn cợt với ca ca của hắn, thậm chí ánh mắt của kẻ đó còn không ngừng dán lên những nơi riêng tư của ái nhân hắn, thèm thuồng đến nhỏ cả dãi.
Biết được chuyện này, Hoa Thành dễ gì bỏ qua cho gã? Dĩ nhiên là trực tiếp rút đao ý định cắt phăng cái đầu của tên quỷ kia xuống.
Nào ngờ một khắc trước khi lưỡi đao chạm đến cổ gã, Tạ Liên cư nhiên lại kéo lùi tên quỷ đó ra đứng chắn ở phía trước ngăn lại hành động của Hoa Thành.
Hoa Thành động thủ nhanh như cắt, một đao này chém xuống phải nói là vô cùng nhanh vô cùng mạnh, chỉ sợ khi đó nếu hắn không kịp chuyển hướng lưỡi đao, Tạ Liên không biết rồi sẽ ra sao nữa.
Y nếu vì một kẻ đáng chết như vậy, liệu có đáng nếu y bị thương vì gã không? Còn chưa kể đến đó lại còn là một đao mà Hoa Thành hạ xuống?
Nếu đã như vậy, liệu Hoa Thành lại như nào sẽ không tức giận như bây giờ?
Thấy Tạ Liên không nói lời nào lại cũng chẳng còn cố chống cự lại mình nữa, Hoa Thành lúc này mới hòa hoãn lại một chút, khẽ cúi đầu áp trán với Tạ Liên, thì thầm:
"Ta đã rất sợ... Ta sợ mình đả thương huynh. Ta cũng giận, giận huynh cứ vì kẻ khác mà tự đem mình chắn trước đao kiếm, chẳng biết tự bảo vệ mình gì cả."
Nói đoạn, Hoa Thành áp tay lên mặt Tạ Liên, tách trán nhìn thẳng vào y, ánh mắt hơi sầm tối.
"Ca ca... có phải là do Tam Lang quá dễ tính, cho nên huynh mới không biết rút kinh nghiệm là gì phải không?"
Bình luận