Chương 33: Pháp bảo biến mất, hai đứa nhỏ này là ai??? (1)
Buổi đêm, Tạ Liên thở dốc nằm dưới thân Hoa Thành, cả người mướt mồ hôi, sắc mặt ửng hồng, nhìn y lúc này quả thực xinh đẹp đến mê người.
Hoa Thành nằm đè lên người y không ngừng liếm mút chiếc cổ trắng nõn cao thon của y, nhe chiếc răng nanh nhẹ cắn vài cái. Cao trào vừa qua đi còn chưa lui hết, Tạ Liên vậy mà cảm nhận được Hoa Thành lại một lần nữa bừng bừng khí thế chuẩn bị đem y ăn sạch, Tạ Liên không nhịn được mà rên khẽ một tiếng, hai tay bám lên cánh tay rắn chắc của hắn mà nói:
"Tam Lang, dừng lại đi mà, ngày mai ta còn phải xuống núi bắt yêu thú nữa. Bây giờ đệ mà còn làm tiếp thì ngày mai ta sẽ không thể rời giường được đâu."
Hoa Thành vùi mặt vào hõm của của y hết hôn rồi đến gặm cắn để lại không biết bao nhiêu là dấu vết ái muội trên người y, bắt đầu dụi dụi y mà làm nũng: "Ca ca, nhưng ta vẫn còn muốn..."
Tạ Liên vốn không chống cự được dáng vẻ này của Hoa Thành, song vẫn cố nói thêm một câu nữa: "Tam Lang không thương ta nữa sao?"
Hoa Thành khẽ nâng mắt, đưa ánh nhìn vô tội nhìn y, hệt như một con cáo nhỏ bị bỏ rơi, tội nghiệp vô cùng, hắn buồn bã nói: "Ta tất nhiên rất yêu thương ca ca, nhưng mà nếu huynh không muốn nữa thì Tam Lang thật cũng không còn cách nào khác..."
Quả nhiên chiêu này của hắn một phát hạ đo ván Tạ Liên, khiến y không cách nào từ chối được hắn, trong tim khẽ động một cái, Tạ Liên chỉ biết thở dài thầm mắng bản thân không có tiền đồ, cuối cùng vẫn là vươn tay vòng qua cổ Hoa Thành kéo xuống, ngẩng mặt hôn lên môi hắn một cái, cả mặt đỏ như gấc.
Đối diện trước vẻ mặt lẫn hành động này của Tạ Liên, Hoa Thành liền biết mình không còn bị từ chối nữa, y lại một lần nữa mà mềm lòng với hắn. Hoa Thành như thay đổi hoàn toàn khác, vẻ mặt buồn bã mới vừa rồi của hắn nhanh chóng biến thành đắc ý, cười đến mặt mày nở hoa, một lần nữa đưa Tạ Liên đến đỉnh điểm của khoái lạc.
------
Sáng ngày hôm sau, giờ Mão hai khắc...
Tạ Liên hơi trở mình, một cơn đau nhói thoáng chốc lan khắp thắt lưng y khiến y không khỏi nhăn mày một cái. Nhận thấy người đang nằm trong lòng mình rên đau một tiếng, Hoa Thành mở mắt ôm lấy y xoa nhẹ lên thắt lưng người thương, nhẹ giọng hỏi:
"Ca ca, đau lắm sao? Nếu đã như vậy thì chuyện bắt yêu thú ngày hôm nay hay là tạm gác lại đi, ta sẽ cho người đi bắt nó thay huynh."
Tạ Liên bị cơn đau làm tỉnh giấc, thật tình thì hành sự cả đêm như vậy hôm nay y quả thực không có hơi sức nào để đi đâu cả, Tạ Liên lười biếng nằm lì trên giường rúc trong ngực Hoa Thành cả buổi, nhẹ giọng "ừm" một tiếng rồi tiếp tục ngủ mất.
Lúc này, Ách Mệnh đứng thẳng tắp trong góc phòng, con mắt đỏ tươi nhìn chằm chằm Tạ Liên đang nằm trên giường, không biết nó suy nghĩ cái gì mà lại chớp chớp mắt vài cái, sau đó bay vọt ra ngoài cửa, biến mất.
Nhược Da cuộn tròn trên chiếc bàn gần đó, thấy Ách Mệnh hành động liền cũng lập tức uốn éo vài cái, biết rõ Ách Mệnh đây là muốn thay chủ nhân nó đi bắt yêu thú nên vội vã bay đi tranh công. Nhược Da cũng không hề chịu thua, sau đó cũng bay vọt ra ngoài cửa, thoắt một cái không thấy tăm hơi.
Bình luận