Chương 31: Oán hồn (1)
Lần này Tạ Liên xuống núi dự định sẽ đi dạo chợ một chút, sẵn tiện sẽ mua thêm vài món để làm bữa tối cho Hoa Thành ăn. Lần này y vừa mới nghĩ ra được một món mới trước giờ chưa từng thử qua, lần này sẽ mua nhiều nguyên liệu một chút để phòng cho việc nếu thất bại thì có thể xắn tay áo làm lại một lần nữa, chắc chắn Tam Lang sẽ rất thích.
Loanh quanh vài vòng xem chút đồ, Tạ Liên cuối cùng cũng tìm được một sạp hàng bán rau củ vừa tươi vừa rẻ, y cầm lên vài củ cải trắng rồi nói: "Ông chủ, cái này bao nhiêu?"
Ông chủ xoa xoa tay cười nói: "Một đồng hai củ, công tử muốn lấy bao nhiêu?"
Quả nhiên là vẫn rẻ hơn ở những chỗ khác! Thầm nghĩ lần sau nếu mua thêm nhất định sẽ ghé lại chỗ này, y vui vẻ nói: "Vậy lấy bốn đi."
Ông chủ cười nói: "Được được, công tử có muốn mua thêm gì không? Chỗ này còn có khoai ngọt, rất ngon đó, lại còn là do chính nhà lão trồng, bảo đảm nếu không ngọt bao hoàn tiền!"
Vừa nói chủ sạp vừa lôi mấy bao khoai ra, còn rất nhiệt tình giúp Tạ Liên chọn ra những củ to mập nhất. Tạ Liên thấy lão hăng hái quá cũng không nỡ từ chối, thế là y cũng không cản lại, thầm nghĩ thôi vậy, có gì thì nướng lên vài củ cho Tam Lang ăn cùng, vừa ăn vừa nói chuyện phiếm ngắm sao trời. Vậy thì còn gì bằng!
Tạ Liên hỏi: "Vậy cũng được, lấy cho ta thêm bốn củ đi. Ông chủ, chỗ này của ta là hết bao nhiêu?"
Ông chủ thấy y không từ chối thì rất vui, nhanh chóng chia riêng hai loại củ vào hai túi khác nhau, đáp: "Tổng hết mười một đồng, nhưng lão chỉ lấy công tử mười đồng thôi. Ta rất hiếm khi thấy vị công tử nào mi thanh mục tú như thế này đi mua những thứ đồ bếp núc a, công tử đây là phụ việc nương tử ở nhà sao? Cô nương nào cưới được người như ngài đây quả là rất có phúc nha, nhìn ngài đây rất là phong nhã, thật quả là rất tốt, nhất định là rất được các cô nương yêu thích."
Tạ Liên giật giật khóe môi, lặng người nghe ông chủ xả nguyên một tràng không kịp lên tiếng, nhìn lão vui vẻ như vậy y cũng chỉ có thể im lặng không nói gì, nếu không thì không biết sẽ phát sinh thêm chuyện gì nữa đây. Dù sao thì Hoa Thành cũng đang ở nhà chờ y, không nên đi quá lâu kẻo hắn lại nhịn không được mà đi tìm rồi bắt người về.
Nghĩ đến đây, Tạ Liên thầm thở dài ngao ngán, đối với ông chủ sạp chỉ cười xòa rồi móc ra vài đồng tiền lẻ.
Thật ra lúc trước khi y đi xuống núi, Hoa Thành có đưa cho y vài phiến lá vàng, bảo y muốn mua gì thì cứ mua thoải mái không cần lo lắng, thế nhưng y lại từ chối nhận nhiều tiền như thế, nói rằng mang theo vài đồng lẻ là được. Lúc đầu Hoa Thành còn nhất quyết phải bắt Tạ Liên phải giữ bằng được mớ lá vàng kia, Tạ Liên nói mãi hắn mới chịu nghe, rốt cuộc thì hắn vẫn là búng tay một cái túi tiền của y đầy ắp mấy đồng tiền lẻ, nhiều đến không khép túi lại được...
"Tránh đường! Làm ơn tránh đường!"
"Mẹ nó, cái tên tiểu tử này! Nhi nữ ta chỉ vừa gả cho nhà ngươi chưa đến một tháng, ngươi làm cái quái gì lại để nó ốm đến liệt giường thế này hả?! Còn dám mặt dày đến đây hỏi tiền nhà ta? Ngươi có bệnh không?"
Bình luận