Chương 52: Nhập vai (H)
Tạ Liên đang gối đầu trên tay Hoa Thành đọc vài quyển truyện cổ, đọc đọc một hồi, y úp sách lên mặt mình rầu rĩ.
"Tam Lang ơi..."
Y vừa gọi, Hoa Thành đã ngay lập tức lên tiếng: "Ta đây, làm sao vậy ca ca?"
Tạ Liên thở dài nói: "Ta muốn làm gì đó thú vị hơn một chút, khổ nỗi chẳng có chuyện gì khác để làm cả."
Thời gian gần đây thế gian yên bình, Tạ Liên không cần phải đi đây đi đó hàng ma phục yêu, mà y cứ mãi ở nhà ngày ngày hết viết bảng chữ cho Hoa Thành luyện chữ, hết viết rồi lại cùng hắn dạo quanh Chợ Quỷ, chán rồi lại cùng nhau đi du ngoạn đó đây, một vòng tuần hoàn cứ lặp lại mãi thật không khỏi khiến y cảm giác có hơi nhạt nhẽo. Thành ra Tạ Liên thực rất muốn tìm thứ gì đó mới mẻ hơn để làm, nhưng nghĩ mãi y vẫn chẳng nghĩ ra có gì để giải trí cả.
Hoa Thành nghe Tạ Liên than thở, hắn nghĩ nghĩ một hồi bỗng dưng lại chợt nhớ ra cái gì đó. Thế là hắn nhếch miệng cười, nói: "Nếu ca ca chán, chi bằng chúng ta cùng chơi một trò chơi nhỏ đi?"
Quả nhiên chỉ cần có chuyện gì bản thân không thể nghĩ ra được hay không biết làm như thế, hỏi đến Tam Lang vẫn là nhanh nhất!
Nghe hắn ra lời đề nghị, Tạ Liên lập tức cảm thấy hứng thú, tay ném quyển truyện cổ sang một bên mà hào hứng nói: "Được đó! Đệ muốn cùng ta chơi trò gì?"
Mắt thấy Tạ Liên đã trở nên hứng trí, Hoa Thành mỉm cười đầy giảo hoạt nói: "Chúng ta chơi trò nhập vai đi, thế nào?"
"Nhập vai? Đệ muốn nhập vai như thế nào?" - Cảm thấy ý kiến này không tồi, ngược lại còn có chút thú vị, Tạ Liên lúc này chống tay ngồi thẳng dậy nhìn chằm chằm Hoa Thành ra chiều mong đợi.
"Huynh có còn nhớ..." - Hoa Thành ánh mắt đầy nguy hiểm mà nhìn y, đáy mắt khóe môi đều tràn ngập ý cười: "Lúc chúng ta ở Đồng Lô, huynh với ta diễn vai 'kẻ điều khiển rối' cùng 'con rối', vậy bây giờ chúng ta diễn lại cái này, có được không?"
Như nhớ lại cái gì đó, Tạ Liên chợt cảm thấy hơi ngượng ngùng.
Lúc đó vạn bất đắc dĩ nên y mới phải giả dạng thành con rối để qua mặt đám quỷ tụ tập ở Đồng Lô, thật sự khi đó y diễn với Hoa Thành chỉ cảm thấy buồn cười, bây giờ hắn nhắc lại không hiểu sao y lại cảm thấy có gì đó hơi không đúng, thực sự là y cảm thấy xấu hổ nhiều hơn.
Hoa Thành thấy y không đáp, hắn chồm người dậy nâng tay chạm nhẹ vào mặt Tạ Liên. Nhân lúc y đang chưa phản ứng kịp hắn lại kề sát bên tai y mà thì thầm, âm vực vừa trầm thấp vừa quyến rũ dụ dỗ y.
"Có được không, ca ca? Ta làm chủ nhân, huynh làm 'con rối' của ta."
Ngay lập tức, sắc đỏ lan dần từ mặt lên đến chóp tai, Tạ Liên giật mình hơi lùi về sau che đi bên tai của mình, ấp úng: "Cái... cái này..."
Thực ra Tạ Liên ngập ngừng như vậy không phải là y không thích, chỉ là do y da mặt mỏng, lời Hoa Thành nói ra lại như tà âm mị hoặc rót vào tai y, nghe kiểu nào cũng rất không đứng đắn khiến Tạ Liên nhất thời không biết nên làm sao cho phải.
Bình luận