🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 121: Nhân ngư (1)

Vào tại thời điểm đó, nhân ngư trong miệng của người đời, hay là những đám ngư dân sống quanh vùng biển đều bị cho là điềm gở. Họ truyền tai nhau, nói rằng sự xuất hiện của nhân ngư chính là báo hiệu của thiên tai, chúng độc ác, đục tàu thuyền để dìm chết những ngư dân ở trên đó, hoặc đáng sợ hơn, chúng có thể ăn thịt bất kỳ ai nếu chẳng may rơi xuống biển...

Cũng có người nói rằng, nhân ngư là một loài sinh vật vô cùng xinh đẹp với nửa trên mang hình dạng cơ thể con người và nửa phần thân dưới là đuôi cá, thậm chí, chúng lại cũng có một giọng nói rất hay, tiếng ngâm nga du dương mà nhân ngư phát ra thường dùng để thu hút sự tò mò của con người, khiến bất kỳ ai chỉ cần nghe qua đều sẽ kìm lòng không được mà dõi mắt kiếm tìm.

Và khi con người đã bị nhân ngư thu hút, chúng sẽ bắt đầu dùng vẻ ngoài của mình để dụ hoặc dẫn dụ con mồi đến gần mình, chậm rãi chờ đợi đến thời điểm thích hợp nhất, chúng sẽ bắt đầu tấn công...

Những lời kể này lưu truyền vô cùng rộng rãi quanh các thành trấn tại biển khơi, cạnh đó, người người ai cũng dựng lên tâm phòng bị đối với những nhân ngư này, mặc dù trong số họ chưa từng ai nhìn thấy qua, nhưng mỗi lần khi nhìn thấy bất kỳ tàu thuyền nào của ngư dân bị đắm mất, tất cả đều sẽ nổi lên lửa giận muốn tìm bắt những nhân ngư sống sâu dưới lòng biển cả để không một ai trong số họ phải gặp nguy hiểm được nữa.

Lời đồn đại nổi lên như lửa, thế nhưng sự thật có phải như vậy hay không, không một ai có thể biết được. Bởi vì đã có một câu chuyện về nhân ngư hoàn toàn khác được kể lại...

Ngày hôm đó, dưới lòng đại dương lạnh lẽo tĩnh lặng bỗng chốc nổ tung từng chùm bọt khí, một thân hình nhỏ nhắn không biết từ đâu rơi xuống mặt biển đánh lộng cả một vùng nước xung quanh nó. Nhận thấy dị động, Tạ Liên, một nhân ngư sống sâu dưới đáy biển vô tình bơi lên trên đã phát hiện ra hình dáng be bé kia bằng cách nào đó đã chìm xuống lòng nước thênh thang của biển cả.

Trông thấy bọt nước không ngừng nổi ra từ bóng hình đó, Tạ Liên không nghĩ ngợi liền bơi thẳng đến đỡ lấy, rốt cuộc phát hiện đó vậy mà lại là một cậu bé. Hơn nữa lại còn là một cậu bé loài người!

Tạ Liên hơi mở to mắt, nhưng chỉ ngừng trong giây lát, y ngay lập tức liền bế cậu bé bơi lên trên mặt nước kéo nó vào bờ. Trước một khắc sau khi ngất đi, đứa bé nhăn mày hé mắt, dưới hàng loạt bọt khí nổi lềnh bềnh xáo trộn khắp nơi, lồng ngực áp lực đã gần như đã cạn khí, bốn bề khó chịu, nó lờ mờ trông thấy có một người đỡ lấy nó, gương mặt người nọ đẹp đến không sao tả xiết, đẹp đến mê mẩn, đẹp đến lặng người.

Trong một khoảnh khắc đó, nó bỗng ước mình có thể thanh tỉnh hơn một chút, để nhìn thấy gương mặt kia thêm lâu hơn...

Vào lúc này đang là đêm khuya, trên đầu treo lên vầng trăng thật cao thật tròn, sóng biển nhẹ nhàng lăn tăn ánh những hạt sáng mà con trăng kia chiếu lại. Gió đêm thổi qua lạnh buốt người, đứa trẻ y vừa cứu mang lên bờ tuy chưa còn tỉnh lại, song cả cơ thể cũng vì nhiễm lạnh mà run rẩy không ngừng, tay chân đều hoàn toàn lạnh ngắt.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...