🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 134: Nhân gian

Tạ Liên đẩy cửa, trên tay mang một sọt đựng quần áo trắng đỏ đan xen bước ra ngoài. Mấy ngày nay trời thường nắng to, rất nóng, đồ đem phơi ở ngoài có khi còn chưa đến nửa buổi đã khô ráo hết, vậy nên y mới tranh thủ buổi sáng đem đồ ra ngoài phơi để đến qua giữa trưa thì đem vào, lúc đó nếu lỡ có việc gì gấp cần làm cũng không phải để mặc cho đồ của mình giăng nắng cả ngày, khéo chẳng qua bao lâu hỏng hết vải mất. Thế là Tạ Liên mang đồ ra ngoài phơi.

Bồ Tề quán giữa mùa hạ không có mưa, đến giữa trưa là chỗ nào chỗ nấy đều phủ đầy nắng hanh rất khó chịu, chỉ là bây giờ vẫn còn sớm, buổi sáng cũng không có nhiều nắng như vậy, hơn nữa đạo quán này của y là ở trên núi, ít nhiều thì xung quanh lại cũng có nhiều cây, bóng mát xem ra cũng không ít, Tạ Liên cũng không cần phải đội nón ra ngoài làm gì, chỉ có hai ống tay áo là buộc gọn lên để làm việc này việc kia một chút cho tiện mà thôi.

Trong lúc Tạ Liên ở bên này đem đồ trong sọt ra phơi từng cái lên dây sào đồ, Hoa Thành ở bên kia tay đang cầm chổi quét đi mấy mảnh lá rụng lác đác dưới đất, biểu hiện vô cùng ung dung nhàn nhã, tựa như đang tùy ý chơi đùa cái gì đó. Thế nhưng phải nhìn kỹ mới biết, phía dưới chân hắn lúc này đã là gom đầy một chồng lá cùng mấy hạt quả gì đó bị rụng xuống, khắp sân gọn gàng sạch sẽ, rõ ràng là người dọn rất nghiêm túc, hoàn toàn không có vẻ gì là tùy tiện lười biếng một chút nào.

Mắt thấy Tạ Liên đang bận rộn ở đằng kia, Hoa Thành lúc này mới cầm chổi gác lên gốc cây gần đó. Hắn phủi phủi tay, không nhanh không chậm đi đến chỗ Tạ Liên, nói:

"Ca ca, để ta giúp."

Tạ Liên nhìn sang đống lá Hoa Thành đã quét, thấy xung quanh sạch sẽ không còn lộn xộn nữa, y cười khua tay: "Không sao, việc này để ta làm. Đệ vất vả rồi."

Nghe y nói vậy, Hoa Thành cũng cười đáp lại: "Không vất vả, chút chuyện nhỏ thôi."

Nói xong, hắn lại cúi người nhặt lên một mảnh vải trắng treo lên sào, dường như là không có để ý đến mấy lời trước của của Tạ Liên cho lắm.

Thấy Hoa Thành như vậy, Tạ Liên lại cũng thôi không cản hắn nữa, chỉ bèn đứng sang một bên cho hắn đứng cùng, sau đó cũng lấy từ trong sọt ra một tấm áo đỏ khác treo lên, trong lòng không khỏi nghĩ đến việc hắn lúc nào cũng không ngần ngại ra tay giúp y làm đủ mọi việc, bất kể là việc đơn giản đến phức tạp, hay cả chuyện dọn dẹp chăm lo nhà cửa đến thực hiện lời cầu khấn của tín đồ, Hoa Thành lúc nào cũng hăng hái vô cùng, thực sự là chẳng có một chút gì gọi là miễn cưỡng cả.

Nghĩ đến đây, Tạ Liên lại nhịn không được mà thấy lòng mình ấm áp hẳn lên, cảm thấy có Hoa Thành rồi thì cái gì cũng tốt, chuyện gì cũng có người để san sẻ.

Hoa Thành từ nãy đến giờ ở bên cạnh thấy y không biết là vì chuyện gì mà cứ mãi cười tủm tỉm như vậy, thế là hắn nói: "Ca ca coi bộ hôm nay tâm trạng rất tốt."

"Ừm." - Tạ Liên đáp, tay vẫn như cũ treo từng mảnh áo quần lên cao, mùi nước xả vải thơm ngát quanh quẩn bên cánh mũi ngòn ngọt một mùi hoa nào đó khiến y cảm thấy dễ chịu vô cùng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...