🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 130: Nếu Tạ Liên gặp Hoa Thành trước khi phi thăng (5)

Đối diện với nam nhân mình còn chưa gặp qua mấy lần kia, Tạ Liên nâng mắt, nhìn vào tuấn nhan lạ lẫm trước mặt mà nói: "Các hạ nhận nhầm người rồi."

Hắn đứng ở ngoài cửa, phong áo đỏ như ánh lửa từ đêm đen tà mị chói lọi, mặt mũi vươn nét bất phục cùng bá đạo khiến người nhìn cảm thấy mình như đang bị áp bức không thể gượng dậy. Nhưng Tạ Liên hiện giờ trấn định rắn rỏi, lời nói ra lại cũng vô cùng chắc chắn cương quyết đáp lại lời của người nọ. Hồng y nhân kia khuôn mắt đôi mày mang đầy vẻ sát phạt, phong thái xuất hiện lại uy dật thong thả, lúc này khi ánh mắt hạ xuống gương mặt trắng nõn của người trong phòng, đáy mắt hắn vậy mà không có vẻ uy nghiêm kia, tựa như mặt hồ tĩnh lặng rọi bóng trăng ôn nhu mềm mại, thu vào mắt dáng dấp bạch y trắng tuyết nọ.

Nghe Tạ Liên chối bỏ, hắn lại nói: "Điện hạ, ta không nhận nhầm người."

"Vì sao các hạ lại cho rằng như vậy?"

Vừa nói đến đây, Tạ Liên lại có vẻ như thở dài, nét cười mờ nhạt thoáng qua khóe môi, lời nói ra bỗng chốc cũng trở nên nhẹ nhàng đến lạ: "Ta vốn dĩ chỉ là một kẻ nhặt đồng nát không thể nào bình thường hơn, vậy thì từ khi nào ta lại trở thành một vị Thái tử cao quý nào đó trong lời của các hạ rồi?"

Gió đêm phảng phất thổi qua có chút lạnh, lùa qua kẽ tóc khiến chúng lay nhẹ. Thầm thấy một sợi tóc mảnh như tơ rũ xuống gò má y, hắn lúc này trong lòng ngứa ngáy, muốn đưa tay giúp người gạt qua sợi tóc vén đằng sau tai. Nhưng đến cuối cùng, hắn vẫn là kìm nén lại lòng mình không dám lỗ mãng động tới người trước mặt.

Lời nói ra không thấy đáp lại, Tạ Liên lúc này mới cười thở dài một tiếng, khẽ lắc đầu. Bản thân vừa định nói "thôi bỏ đi", ai ngờ đâu bên tai đã nghe thấy tiếng trả lời: "Thái tử Tiên Lạc, người như huynh, ta suốt đời không thể nào nhận nhầm ."

Nghe đến đây, Tạ Liên sửng sốt, đầu ngón tay hơi run lên. Nhưng chỉ một thoáng sau đó, y lại hạ tầm mắt, đẩy ra cửa rồi quay lưng đi vào trong ôn tồn rót đầy hai chén trà. Thấy vậy, hồng y nhân cũng không nói không rằng bước chân vào cửa đi thẳng đến bên bàn Tạ Liên đang đứng.

Hắn kéo ghế ngồi, Tạ Liên lại cũng ngồi xuống đối diện phía hắn. Y đẩy chén trà vừa rót qua, không đợi người nọ nói trước, y đã nói: "Các hạ đến tìm ta là có việc gì?"

Lúc nói câu này, Tạ Liên khi đó mới chợt nhớ ra đây dù sao cũng không phải là nhà của mình, bản thân y nói cho cùng cũng chỉ là khách được mời đến, giờ bỗng dưng ở trong nhà của người khác hành xử nói năng như thể đây mới là nhà của chính mình vậy, trong lòng y quả thực không khỏi cảm thấy có chút thẹn.

Nhưng cho dù là vậy, người này từ đầu đến cuối đều không hề bận tâm đến, ngược lại còn nhoẻn miệng cười, đáp: "Kỳ thực mà nói, lần trước vô tình gặp được điện hạ nhưng lại không kịp chào hỏi một chút, khi đó huynh bỗng dưng chạy đi mất, ta cũng không có tiện đuổi theo. "

Vừa nghe thấy hắn nhắc lại chuyện cũ lúc đó, Tạ Liên không khỏi giật mình trong lòng, mặt đỏ lên, nghĩ bụng: "Không lẽ là muốn đến tìm mình tính sổ?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...