Chương 57: Nam quỷ (3) H
Chẳng biết đã qua bao lâu, Tạ Liên vẫn cứ ngồi thẫn thờ trước gương, trong đầu là một mớ hỗn loạn rối ren.
Y nhớ tới lời của Hoa Thành từng nói với mình trước kia, hắn nói trên đời này làm gì có ai kiểm soát được tình cảm trong lòng mình, ngay cả hắn cũng không quản được tâm tư của người khác, Tạ Liên cảm thấy Hoa Thành nói đúng.
Ái mộ thương nhớ ai đó vốn là chuyện không thể tự ý quyết định được, là chính cảm xúc trong lòng, là trái tim sinh ra nó, không phải cứ muốn là được.
Nhưng như thế thì đã sao?
Hoa Thành nói đúng, y đồng ý. Nhưng Hoa Thành chọn cách im lặng không nói để hành động, Tạ Liên lại không làm được như vậy.
Y khác hắn, y muốn dùng lời nói của mình để cắt đứt mọi hy vọng của bất kỳ ai có ý định xen vào tình cảm của y. Cho dù là nhẫn tâm cũng được, ấu trĩ cũng được, miễn rằng y có thể giữ được người của riêng y, y bằng lòng đối xử tàn nhẫn với tất cả.
Tạ Liên hít một hơi thật sâu, cố dằn xuống nội tâm đang không ngừng xung động của mình. Y chống cằm trên bàn suy nghĩ đủ thứ chuyện, y tự hỏi có phải là mình đã quá hiền lành rồi không? Cho nên mới có người quá phận dưới mi mắt của y?
Có một điều mà Tạ Liên thật sự công nhận ở bản thân mình, chính là y rất dễ tính trong mọi chuyện, chỉ riêng chuyện tình cảm của mình là không như thế. Tạ Liên có thể nhường lại bất kể thứ gì mà mình có cho một người khác cần nó hơn y, y cũng có thể đâm mình một kiếm chỉ để cứu lấy một mạng sống khác, cũng có thể chịu đói chịu khát để nhường lại miếng ăn cuối cùng của mình cho một người đói khát hơn y.
Cho đi tất cả, nhưng không buông tay khỏi người mình yêu.
Giữ lấy một người ở bên cạnh mình, y có thể làm mọi thứ hoặc vứt bỏ mọi thứ.
Trong lòng cồn cào khó chịu, càng suy nghĩ Tạ Liên càng dâng lên một luồng cảm xúc muốn chiếm hữu, muốn Hoa Thành vĩnh viễn đều là của riêng một mình y, người khác muốn nhìn ngắm cũng không được.
Vừa lúc này, Hoa Thành trở về phòng mang theo một vài món ăn cho bữa tối.
"Ca ca, để huynh chờ lâu rồi. Đồ ăn làm lại có hơi lâu một chút nhưng cũng toàn là món huynh thích này, mau đến ăn đi đừng nhịn đói."
Hoa Thành vừa nói vừa dọn chén đũa lên bàn, món nào món nấy cũng đều nóng hổi thơm lừng.
Nói một hồi mà không thấy Tạ Liên trả lời, chưa kể từ lúc hắn bước vào y cũng không một lần ngoái đầu lại nhìn mà chỉ ngồi bất động trước gương như thế, bất giác gian phòng im ắng một cách quái dị.
Hoa Thành không thấy Tạ Liên phản ứng lại liền lấy làm lạ, hắn xoay người nhìn bóng lưng của y, khẽ cất giọng: "Ca ca?"
Hắn vừa định đến xem y thế nào, Tạ Liên đã đột nhiên đứng phắt dậy cúi gằm mặt đi về phía hắn đang đứng. Hoa Thành còn đang không hiểu y đây là đang làm sao, Tạ Liên đã thình lình túm chặt lấy cổ áo hắn kéo xuống, nhón chân cắn lên môi hắn một cái day day nhẹ.
Bình luận