Chương 13: Nằm mộng (2) H
"Ưm..ha.."
Hơi thở quấn quít, môi giao môi, đầu lưỡi cuốn lấy nhau. Hai bóng người đang say đắm ôm lấy nhau, âm thanh môi lưỡi mút mát vang vọng khắp căn phòng.
Vô Danh tay đặt lên hông Tạ Liên xoa nắn, trượt tay lên tấm lưng mướt mồ hôi của y. Hôn đến Tạ Liên một hồ nước xuân trong mắt, đến khi cả hai tách môi ra Tạ Liên đã gần như choáng váng mặt mày, trước mắt hoa cả lên, hơi thở gấp gáp.
Tạ Liên chưa kịp lấy lại tỉnh táo, Vô Danh đã vòng tay qua người y bế thốc lên bước về phía giường ngủ.
"Điện hạ, mặt đất không sạch lại lạnh lẽo. Vẫn nên lên giường thì hơn, ta sẽ khiến người thoải mái."
Mặt Tạ Liên đỏ lựng, chỉ biết im lặng nghe theo hắn. Đặt y lên giường, Vô Danh tiếp tục ngậm lấy cánh môi của Tạ Liên, dần dà lại trượt xuống cổ mút mát để lại từng vệt hồng ngân chói mắt. Bị kích thích, Tạ Liên hơi ngẩng cổ phát ra những tiếng kêu nhỏ như mèo kêu. Âm thanh của y vang bên tai Vô Danh, trái tim như bị móng nhỏ cào nhẹ khiến hắn càng thêm mất kiên nhẫn hơn.
Mặc dù đang thưởng thức làn da trắng mềm của Tạ Liên, tay hắn cũng không rảnh rỗi thoát từng lớp y phục của vị điện hạ như ngọc dưới thân. Da thịt dần được phơi bày trước mắt Hắc Y Võ Giả, từng tấc da trắng nõn láng mịn cứ thế bại lộ hút ánh nhìn.
Vô Danh mút mát cổ y một lúc liền dời xuống, hôn nhẹ lên điểm hồng trước mắt. Không cảm thấy đủ, hắn đưa lưỡi gảy lên viên hồng châu khiến nó ướt át không thôi, bức cho Tạ Liên ngâm nhẹ ra tiếng, nhưng vì xấu hổ mà y liền che đi miệng mình hòng chặn lại những tiếng kêu mờ ám đang muốn thoát ra khỏi cổ họng mình.
Nghe thấy y đang cật lực nhẫn nhịn, cả thân thể hắn càng nóng ran khó nhịn. Vô Danh hướng tay xuống phía dưới tìm đến ngọc hành như ngọc của Tạ Liên, ngọc trụ không biết từ khi nào đã đứng thẳng bị chơi đùa trong tay hắn. Cầm lấy vật nhỏ trong tay xoa nắn vuốt lộng đến ướt đẫm, cảm giác như có từng đợt sóng điện lan từ dưới thân lên đến cả thân thể chạy thẳng lên đỉnh đầu.
"Ư..."
Sợ mình thất thố, Tạ Liên ra sức che kín miệng mình. Nhìn thấy y cả mặt ửng hồng, mồ hôi đọng bên thái dương nhắm chặt mắt lại đang cố nhịn lại. Vô Danh cầm lấy tay Tạ Liên nhẹ kéo ra, giọng khàn khàn nói: "Điện hạ, đừng giữ lại, có thể nào cho ta nghe được không?"
Tạ Liên mở đôi mắt ngập nước của mình ra, nhìn thấy Vô Danh đã đầy mặt mồ hôi, ánh mắt lại có sự chờ mong. Trong lòng như nhũn ra hạ tay mình xuống, thật mau âm thanh rên rỉ dần thoát ra khỏi cổ hong nhưng lại rất nhỏ:
"Ân... Tam Lang."
Trông thấy bản thân mình đã thoát sạch y phục, trên người Vô Danh thì vẫn không thiếu một món đồ gì. Tạ Liên cảm thấy thật không công bằng liền không nghĩ ngợi gì mà vươn tay tháo đai lưng hắn, từng lớp vải cũng trở nên lỏng lẻo hơn nhưng y lại không thể hoàn toàn tháo bỏ loại y phục này, chúng có chút phức tạp đối với y.
Tạ Liên hơi ủy khuất nói: "Tam Lang, đệ không tính cởi y phục sao?"
Không nghĩ tới vị điện hạ này để ý chuyện này như vậy, Vô Danh hơi mỉm cười: "Là thiếu sót của ta, điện hạ muốn ta cởi liền cởi."
Bình luận