Chương 12: Nằm mộng (1)
"Đây là đâu? Nơi này... cung Thái tử?"
Chẳng biết vì sao, Tạ Liên vậy mà đang đứng ở hoàng cung Tiên Lạc quốc! Quái lạ, không phải tất cả đều bị tiêu diệt rồi sao? Cũng đã hơn tám trăm năm rồi đi...
Tạ Liên hơi nghi hoặc quyết định đi dạo qua từng nơi một trong hoàng cung. Theo như trong trí nhớ của y thì cách bài trí xung quanh không khác khi xưa là bao, nhìn mọi thứ đều rất đỗi thân thuộc nhưng vẫn có một điều, chính là ngoài y ra còn lại không có một bóng người nào ở đây cả. Tùy tùng, lính canh, cả quốc hậu cùng quốc chủ... đều không có ở đây.
Bỗng nhiên ở phía cuối hành lang dài có một bóng đen lướt ngang qua. Không nghĩ ngợi lâu, Tạ Liên lập tức đi về hướng bóng đen xuất hiện, bóng đen đó rẽ trái rồi rẽ phải một lúc, cuối cùng biến mất không thấy đâu.
"Là ai?" - Tạ Liên thầm nghĩ. Mất dấu người nọ, bây giờ y mới để ý rằng vòng qua vòng lại một hồi, y vậy mà đã dừng trước Tiên Nhạc cung của mình!
Không biết Tạ Liên nghĩ gì, y đẩy cửa tẩm điện bước vào, quả nhiên! Bóng đen vừa nãy y nhìn thấy hiện đang đứng ở giữa phòng. Ban nãy vì người nọ đi khá nhanh nên y chỉ thấy thấp thoáng một cái bóng đen không rõ ràng, hiện giờ người này đứng yên một chỗ, tuy rằng hắn đưa lưng về phía y nhưng y vẫn có thể thấy rõ được hình dáng của bóng đen nọ.
Người này một thân trang phục hắc y võ giả chỉnh tề. Áo đen như mực, tóc cũng đen như mực được buộc lên, đứng bất động ở đó không lên tiếng. Tạ Liên càng nhìn càng cảm thấy vô cùng quen mắt, hơi chần chừ một lúc y cuối cùng cất tiếng:
"Vô Danh?..."
Hắc y võ giả từ từ quay lại, cuối cùng đối diện với Tạ Liên. Dù đã chuẩn bị tâm lí để một lần nữa đối mặt với hình dáng Vô Danh của Hoa Thành, trong lòng y vẫn không nhịn được cảm thấy xót xa. Vẫn là bộ dạng một thân hắc phục, trên mặt đeo một tấm mặt nạ tươi cười kia, bên hông đeo một thanh loan đao im lặng nhìn về phía y.
Vô Danh hướng Tạ Liên nói: "Thái tử điện hạ, người biết ta?"
Trong lòng ngũ vị tạp trần, không biết cảm xúc lúc này của mình nên gọi là gì. Có lẽ là xót xa, bất ngờ, hạnh phúc?
Tạ Liên rốt cuộc nở nụ cười, nhẹ nhàng đáp: "Sao ta lại có thể không biết đệ?"
Vô Danh sửng sốt, hiện tại hắn đang đeo lên mặt chiếc mặt nạ trắng tuyết mang trạng thái vẫn là cong cong nét cười. Tạ Liên hoàn toàn nhìn không ra cảm xúc của hắn hiện tại rốt cuộc là như thế nào, chỉ biết đây chắc chắn là người sau này sẽ sóng vai cùng y suốt cuộc .
Không biết Vô Danh nghe Tạ Liên nói y "biết đệ" rốt cuộc là biết hắn chính là tiểu hài tử khi xưa ngã ở buổi tế thiên hay là binh lính ở cùng y lúc y bị trúng Ôn Nhu Hương.
Vô Danh bất ngờ lùi vài bước rồi lập tức quỳ một chân xuống cúi gằm mặt không nhìn Tạ Liên, thốt lên:
"Thái tử điện hạ, vì người tử trận là chí cao vô thượng của ta!"
Trong lòng Vô Danh lo sợ vị thần minh mà mình ngày đêm ngưỡng vọng nếu biết mình từ trước đến nay vẫn luôn âm thầm bám theo y thì sẽ cảm thấy thế nào. Y sẽ cảm thấy hắn kỳ lạ, muốn tránh xa, nhiều hơn có thể là muốn hắn không bao giờ xuất hiện trước mặt y một lần nào nữa.
Bình luận