Chương 95: Lập phi (2)
"...Thái tử điện hạ."
"Thái tử điện hạ!"
Tạ Liên giật mình bừng tỉnh, quay sang "hả" một tiếng.
"...." Phong Tín mặt mày đen xì, nói: "Ngài dạo này làm sao vậy? Gọi cả ngày cũng không đáp."
"Vậy sao? Xin lỗi xin lỗi, ta thực tình không nghe thấy." - Tạ Liên cười hì hì.
Mộ Tình bên này đã giúp Tạ Liên chỉnh trang lại y phục từ lâu, lúc này cũng nhịn không được mà nói: "Điện hạ, ngài thả tay xuống đi, y phục đã mặc xong từ lâu rồi."
Thái tử điện hạ không cần tự mình động tay động chân vào bất cứ việc gì, đến cả việc thay mặc cũng chỉ cần đứng giữa phòng giang tay đợi kẻ hầu người hạ đến giúp. Mà Tạ Liên đây là đang lo mơ màng suy nghĩ gì đó, đứng giang tay cả buổi trời, Mộ Tình bảo y "Điện hạ, đã xong rồi." cả trăm lần, y vẫn không nghe thấy mà đứng trân ra ở đó giang tay như kẻ ngốc.
Đợi đến khi bị người gọi tỉnh rồi, Tạ Liên mới hơi xấu hổ mà thả tay xuống, ho khụ một tiếng: "À, ừm. Được rồi."
"Điện hạ, kiếm của ngài."
Phong Tín vừa rồi theo lời Tạ Liên đi lấy bảo kiếm, lúc này quay về rồi liền trao lại cho y. Tiếp đến, cả ba một lượt ra sân tập võ, cùng nhau luyện kiếm pháp đao pháp.
Tạ Liên múa kiếm chán chê mê mỏi rồi, quay sang thấy hai người Phong Tín cùng Mộ Tình cũng đang hăng say hạ đao nhắm cung, cảm thấy ngày hôm nay Mộ Tình tung chiêu vừa hay vừa tốt, cơ hồ như còn lợi hại hơn xưa một bậc. Nhìn nhìn hai người diễn võ luyện tập một hồi, hứng thú trong lòng chợt bùng phát, Tạ Liên dường như còn tươi tỉnh hơn, liền bất ngờ nâng kiếm phong tới mà hô lên một câu:
"Mộ Tình, tiếp chiêu!"
Bên kia Mộ Tình vừa thu đao kết thúc một bộ đao pháp, Tạ Liên bên này đã nhanh chóng bật người rút kiếm chém tới, kiếm phong lợi hại xoáy thẳng trước ngực Mộ Tình. Mắt thấy mũi kiếm đã sắp đâm tới mình, Mộ Tình giật thót xoay người tránh đi, lập tức rút lại đao bật ngược kiếm của Tạ Liên.
Thấy thủ pháp của hắn tốt, Tạ Liên hai mắt lóe sáng, khen "hay" một tiếng, ngay sau đó liền nhanh như cắt mà tiếp tục công tới, ra chiêu càng ngày càng ác liệt. Mộ Tình né trái đỡ phải, thoạt nhìn có hơi chật vật, thế nhưng Tạ Liên biết, y lần này không phải đánh chơi, mà là dùng gần như toàn lực mà tung chiêu, ấy vậy mà Mộ Tình vẫn có thể tiếp chiêu được, thần sắc nghiêm nghị tập trung cao độ cố gắng đánh bật lại thế kiếm của Tạ Liên.
Hai người so chiêu một hồi, Phong Tín đứng một bên quan sát đã lâu, nghĩ thầm: "Thái tử điện hạ vẫn là lợi hại, đánh như vậy hắn làm sao mà thắng được."
Ai ngờ lúc này chợt "keng!" lên một tiếng, kiếm của Tạ Liên vậy mà bị đao của Mộ Tình hất văng, mũi đao chĩa ngay giữa ngực Thái tử điện hạ.
Kiếm bị hất găm thẳng trên đất, Tạ Liên hoảng hồn hai mắt mở to, Mộ Tình toàn thân mồ hôi nhễ nhại thở hồng hộc, cả cơ thể lẫn dây thần kinh đều căng chặt căng thẳng tột độ, tim đập bang bang kinh hoàng.
Bình luận