Chương 73: Kết giới ký ức (5)
Tạ Liên cùng Hoa Thành quay trở lại khu rừng hoang dựng kết giới kia, đi từ phía xa còn thấy cả vách kết giới đậm một màu xanh lục quái dị dựng cao trước mắt.
Tạ Liên ngẩng đầu nhìn kết giới nọ, khẽ nhíu mày, cảm thấy hình như màu sắc kết giới có thay đổi thì phải. Y nhớ lần đầu tiên mà mình thấy được kết giới, lúc đó nó chỉ hơi ánh lên một màu xanh sáng lập lòe mờ nhạt, sau khi Hoa Thành từ bên trong trở ra, lúc đó y không có để tâm tới quá nhiều, nhưng đích thực nó đã đậm màu hơn một chút, vậy mà bây giờ sau vài ngày không để mắt tới, nó vậy mà đã đậm xanh đến mức không thể không chú ý được, cơ hồ còn không nhìn rõ được bên trong có gì nữa rồi.
Quả nhiên, kết giới này đã ngày một dày hơn vài lớp.
Vừa thấy Tạ Liên đến, hai thần quan được cử đến ngay lập tức tiến đến trước mặt y chắp tay cúi chào, không dám chậm trễ mà đi thẳng vào vấn đề.
"Đế quân, ngài cuối cùng cũng đến rồi, thông tin về kết giới này đã được tra ra rõ ràng rồi a."
Tạ Liên gật đầu nói: "Cực thân cho các vị rồi. Vậy kết giới này rốt cuộc là như thế nào?"
Một thần quan nói: "Kết giới này rất quái dị, không phải ai cũng có thể đi xuyên qua nó được. Nhưng nếu là ai có thể thì một khi bước vào liền sẽ bị hút mất phần ký ức được xem là quan trọng nhất của người nó, khi trở ra rồi sẽ không thể nhớ gì nữa, kể cả chuyện xảy ra ở trong đó như thế nào cũng vậy, cũng đều sẽ bị thu về, sau đó bị chuyển thành sức mạnh để đắp vào kết giới này, cho nên nó mới ngày một dày hơn như thế. Nhưng nếu không nhanh chóng phá dỡ nó xuống, đoạn ký ức bị hút mất sẽ vĩnh viễn không thể trở lại tâm trí người bị hút nữa."
Tạ Liên nghe xong mà toàn thân toát mồ hôi lạnh, y liếc mắt nhìn sang Hoa Thành đứng bên cạnh, cũng thấy hắn đang cau chặt mày nhìn đăm đăm vào kết giới trước mắt.
Tạ Liên khẽ hít một hơi thật sâu, sau đó nghiêm túc hỏi: "Ta đã từng thử tìm cách đánh gãy kết giới này, thế nhưng toàn bộ lực công kích dồn lên nó đều sẽ bị dội ngược lại, vậy thì ta phải làm thế nào để dỡ bỏ nó xuống được đây? Còn nữa, chúng ta còn bao nhiêu thời gian để giải quyết chuyện này?"
Vị thần quan còn lại bây giờ nghe y hỏi thì lập tức đáp lời: "Kết giới này đúng là không trực tiếp đánh sập từ bên ngoài được, nhưng mà vẫn còn cách khác để dỡ nó xuống. Chuyện này chỉ cần tìm một người có thể đi vào bên trong dò ra điểm yếu nhất của kết giới rồi đánh lên đó là được, kết giới nào dựng lên cũng đều sẽ có chỗ hỏng cả, cái này cũng không ngoại lệ a. Còn về phần thời gian... chúng ta chỉ còn hơn hai canh giờ để phá được kết giới này thôi."
"Hai canh giờ?!" - Tạ Liên trợn mắt thốt lên: "Hai canh giờ thì cũng quá ít rồi đi? Đừng nói là hai canh giờ dỡ được nó xuống, mỗi tìm lỗ hổng trong cái kết giới khổng lồ này để phá thì cũng đã chẳng dễ dàng gì rồi, còn chưa kể hiện giờ chẳng có ai vào được bên trong để làm chuyện này cả."
Hai thần quan nọ nghe vậy liền cũng thở dài, nói: "Đế quân, thật xin lỗi, trong chúng ta cũng chẳng có ai vào được bên trong cả, xem ra là không giúp được gì rồi."
Bình luận