Chương 71: Kết giới ký ức (3) H
Trên đệm giường gấm vóc sậm đỏ, Hoa Thành thả nhẹ ngón tay lướt trên gương mặt Tạ Liên, cứ thấy người này vừa lạ vừa quen, vừa giận y phản kháng mình lại cũng vừa đau lòng không nỡ nhìn y khóc. Nhất thời lửa giận lụi tắt, Hoa Thành buông tay Tạ Liên ra, hắn không giận dữ với y nữa, cứ vậy mà nhẹ nhàng gạt đi từng giọt nước mắt vươn trên đuôi mắt ửng đỏ xinh đẹp.
Nhận được một hành động ôn nhu của người trước mặt, Tạ Liên chợt đưa mắt nhìn hắn, ủy khuất trong lòng bỗng chốc cũng tăng vọt khiến y nhịn không được mà muốn tránh khỏi cái tay của Hoa Thành.
Thấy Hoa Thành thả tay mình ra, Tạ Liên chống tay nhổm người dậy đẩy hắn khỏi người mình, bản thân co chân lùi về sau cách xa hắn. Khổ nỗi vừa rồi bị Hoa Thành xé rách y phục, đai lưng rơi ra làm vải vóc trên người lỏng lẻo, y vừa nhích người một cái, ngực áo đã phong phanh để lộ ra vòm ngực trắng nõn, sợi máu từ vết rách ở cổ vừa nãy vươn trên đó dính vào chiếc nhẫn mà y luôn đeo trên cổ mình, từ khi nào cũng đã khô dính lại, thật sự là khiến người vô cùng chú ý.
Cũng vì thế, Tạ Liên ngồi dậy lui vào góc giường, tay khép lại vạt áo của mình, một lần nữa che đi điểm chú ý này. Thế nhưng Hoa Thành nhanh mắt, hắn từ trước đã nhìn thấy được chiếc nhẫn đeo trên cổ Tạ Liên.
Chợt, Hoa Thành hướng tới chộp lại cổ tay y, một lần nữa phanh rộng cổ áo Tạ Liên, tròng mắt hơi co rút.
"Ngươi... sao lại có nó?"
Mắt thấy Hoa Thành nhìn chằm chằm mình, Tạ Liên bèn nương theo ánh mắt của hắn, sau đó liền phát hiện hắn đây là đang chú ý tới cái gì. Sợ Hoa Thành muốn lấy lại nhẫn tro cốt mình đeo, Tạ Liên liền nắm lấy chiếc nhẫn nghiêng người né đi, nói:
"Cái này là lúc trước đệ trao cho ta.."
Nghe một lời này của y, lại nhìn thấy Tạ Liên có vẻ rất là bảo vệ thứ lấp lánh xinh đẹp kia, điệu bộ không muốn hắn động đến cũng không muốn trả lại cho hắn. Hoa Thành lúc này mới hơi trầm mặc, vật này đối với hắn mà nói chỉ cần bị đập vỡ, hắn ngay lập tức sẽ hồn phi phách tán, vĩnh viễn không thể trở lại được nữa, thế nhưng từ khi nào hắn lại tin tưởng mà trao nó cho người khác như vậy?
...Điều này thật sự chính hắn cũng không biết được.
Lại nhớ đến cử chỉ hành động lẫn nét mặt của người này dành cho hắn, lại nghĩ tới lời của chúng quỷ nói, nói rằng người này là phu nhân của hắn, vậy mà một chút gì về người này hắn cũng không thể nhớ được.
Im lặng một hồi, Hoa Thành đảo mắt nhìn quanh phòng, phát hiện bàn ghế đối đầu đều có hai cái, đâu đó trong gian phòng còn ngửi thấy một mùi hương thơm dịu vừa lạ vừa quen. Đây nhất định không phải là mùi của hắn, thế nhưng nó lại làm hắn cảm thấy dễ chịu thoải mái vô cùng.
Không biết là như thế nào, Hoa Thành chợt tiến gần Tạ Liên kéo y ngã vào người mình, bản thân hơi cúi người ghé vào bên hông cổ y, nhẹ nhàng hít ngửi.
Quả nhiên... mùi hương đó chính là phát ra từ cơ thể y.
Hoa Thành khép mắt, cố gắng ngửi thêm mùi hương đó sâu một chút, thoải mái đến vô thức mà ôm y vào người mình, không kiêng dè mà ủi ủi trên cổ Tạ Liên.
Bình luận