🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 110: Huyết

Tạ Liên đẩy cửa vào phòng, theo thói quen liền gọi lên một tiếng.

"Tam Lang, ta về rồi đây."

"..."

Tạ Liên: "?"

Tạ Liên nhìn quanh phòng, tùy tiện tháo xuống đấu lạp đặt lên cạnh bàn, lại gọi thêm một lần nữa: "Tam Lang?"

Không có tiếng trả lời.

Tạ Liên khó hiểu gãi gãi đầu, không phải hôm nay hắn đã hứa sẽ ở đây chờ y về để cùng ra ngoài đi dạo hay sao? Sao lại không thấy đâu?

Còn chưa kể, cho dù bình thường hai người không có hẹn nhau để đi đâu hay làm gì, Hoa Thành vẫn là canh thời gian chờ Tạ Liên trước khi về đến nhà sẽ ở lại trong phòng chờ đợi y. Cửa chỉ vừa hé mở, hắn đều sẽ ngay lập tức lao tới đem Tạ Liên ôm chặt vào lòng mà mỉm cười, đáp lại tiếng cười khúc khích cùng giọng nói mềm mại gọi lên tên mình trong lồng ngực.

"Mừng huynh về nhà."

Thường thì sẽ là như thế, nhưng mà hôm nay thì không có như vậy. Tạ Liên tự hỏi, Tam Lang của y đi đâu rồi nhỉ?

Nghĩ rằng Hoa Thành có lẽ đã đi đâu đó sắp trở lại, Tạ Liên bèn ngồi lại ở trong phòng chờ đợi hắn về, thế nhưng chờ một lúc thật lâu sau, đến tận khi y ngồi bên bàn trà chống má đến ngủ gật, đầu suýt nữa đã va xuống bàn, Tạ Liên lúc này mới giật mình ngồi bật dậy, lơ mơ nhìn xung quanh.

Hắn chưa về sao?

Tạ Liên xoa xoa mặt, nhẩm tính thời gian từ lúc y trở về cũng đã hết tuần trà, lâu như vậy rồi, Hoa Thành vẫn chưa có trở về. Đợi một hồi chẳng thấy người đâu, Tạ Liên rốt cuộc đứng dậy ra khỏi phòng đi tìm hắn.

Y đi lòng vòng xung quanh Cực Lạc Phường tìm hắn, loanh quanh hết phòng này đến phòng khác cũng không tìm được người, Tạ Liên khẽ thở dài, nghĩ bụng không lẽ Tam Lang quên mất hôm nay hai người có hẹn rồi?

Nhưng mà Hoa Thành có bao giờ sẽ quên bất cứ chuyện gì về y đâu?

Đang trong lúc không biết phải làm sao, thông linh với Hoa Thành thì hình như... cũng không phải cách hay, vậy còn...

Chợt nhận ra cái gì đó, Tạ Liên lúc này mừng rỡ, vôi vàng giơ tay lên nhìn vào sợi chỉ đỏ minh diễm trên ngón tay mình.

Phải rồi! Vì sao ngay từ đầu y đã không nghĩ tới chuyện này? Không phải dùng thứ này sẽ tìm được hắn dễ dàng hơn hay sao?

Đúng là bớt việc mà!

Nghĩ đến đây, Tạ Liên cũng không chần chừ thêm mà vội vàng nhìn theo đầu dây bên kia chỉ đỏ dẫn đến, bước chân hướng về phía trước hết rẽ trái rồi lại rẽ phải, rốt cuộc lại dừng trước một gian phòng tối tăm nằm ở cuối con đường của Cực Lạc Phường. Mà đến khi nhìn thấy căn phòng này, chính Tạ Liên còn mơ hồ không nhớ rằng ở đây vậy mà có một căn phòng như vậy.

Trên mặt cửa chạm trổ họa tiết rồng hổ nổi cộm lên đen nhánh, cửa không khóa, nhưng khép chặt. Tạ Liên cúi đầu nhìn xuống tay mình, sau đó lại nhìn về hướng cửa, xác thực sợi chỉ đỏ quả thực dẫn vào bên trong, y chắc rằng Hoa Thành hiện tại đang ở trong đó. Nhưng hắn ở trong đó làm cái gì, y quả thực không biết.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...