Chương 92: Hồng Hồng Nhi (2)
"Nào bé cưng, aa đi nào."
Tạ Liên mỉm cười tít mắt giơ muỗng ngọc để bên môi Hồng Hồng Nhi, chờ đợi tiểu Hoa nhà mình ngoan ngoãn hé miệng ăn mấy món mà mình đút cho.
Hồng Hồng Nhi thấy Tạ Liên đối xử với mình giống hệt một đứa con nít, thật sự là chẳng hề nghĩ mình như vậy cũng đã lớn rồi, tốt xấu cũng không cần ai bón cho ăn nữa, bèn lắc lắc đầu nhất quyết không chịu ăn đồ y đút, ngược lại còn nói:
"Điện hạ, ta đã lớn rồi, không cần phải có người dỗ ăn như vậy, ta có thể tự mình ăn được."
Nói đoạn, Hồng Hồng Nhi còn với tay muốn cầm lên chén nhỏ đặt trên bàn. Tạ Liên thấy vậy liền nhanh tay chộp lấy chén đồ ăn không cho Hồng Hồng Nhi động đến, muỗng ngọc trên tay vẫn nhất quyết kê bên miệng bé con, đinh ninh nói:
"Không được, ta muốn tự mình đút cho đệ ăn. Đệ không thích?"
Hồng Hồng Nhi vừa nâng tay đã bị Tạ Liên chặn lại chén, nhất thời cảm thấy mình có hơi mạo phạm vị Điện hạ này, tức thì rụt tay lại giương mắt nhìn y, lại nghe thấy y nói như vậy, vẻ mặt nửa mong chờ nửa thất vọng mà nhìn mình chăm chăm.
Tạ Liên trưng ra bộ mặt như vậy, Hồng Hồng Nhi rốt cuộc cũng không phản bác gì y nữa, chỉ lặng lẽ cúi đầu nói nhỏ một câu: "Nhưng Điện hạ cao quý như vậy, ta làm sao có thể xứng được người chăm sóc..."
Điện hạ là quý nhân kim chi ngọc diệp cao quý đến không gì có thể với tới. Còn ta... ta chỉ là một phàm nhân thấp kém không có gì trong tay.
Ta nhỏ bé chẳng là gì cả, ta vốn chỉ là một hạt cát bụi thân mình không sạch sẽ, chạm vào người còn sợ người bị vấy bẩn, sợ làm ô uế góc áo trắng tuyết của người, cũng sợ sẽ là vết nhơ làm hư danh che ánh hào quang của người.
"Thái tử điện hạ, ta... không đáng để được người quan tâm như thế này."
Hồng Hồng Nhi ủ dột nói nhỏ như tiếng muỗi kêu, thế nhưng toàn bộ những gì mà Hồng Hồng Nhi nói, Tạ Liên lại không nghe sót lấy một chữ, từng câu từng chữ đều vô cùng rõ ràng lọt vào tai y, làm tim gan y đau đớn xót xa vô cùng.
Tạ Liên khẽ thở dài hơi hạ muỗng, nhịn không được, cuối cùng vẫn là đến bế Hồng Hồng Nhi lên đặt bé con ngồi vào lòng mình.
Rõ ràng bầu không khí vừa rồi vẫn vô cùng tốt, vậy mà đến khi nghe thấy mấy lời này của Hồng Hồng Nhi thốt ra, Tạ Liên vẫn là đau lòng không thôi, khẽ khàng ôm chặt lấy bé con vào lòng nhẹ giọng nói:
"Đáng, rất đáng. Đệ đừng đánh giá thấp bản thân mình như vậy, ta sẽ giận đó."
Hồng Hồng Nhi bất ngờ bị Tạ Liên ôm vào lòng như vậy, toàn thân tự khắc trở nên đứng đờ không dám nhúc nhích, khẽ thốt lên: "Điện hạ, nhưng ta..."
"Được rồi, không nhưng nhị gì cả. Ta thương Tam Lang nhất, đệ là tất cả mà ta có rồi, bây giờ ta không quan tâm đệ, không chăm sóc đệ, vậy thì ta còn phải hao phí tâm tư cho ai khác đây?"
Tạ Liên nhìn gương mặt non choẹt của Hoa Thành cứ ưu ưu sầu sầu, tâm tư muốn trêu chọc bẹo má bé con lại một lần nữa nổi lên, thế là cũng đưa tay ra xoa xao véo véo đôi má mềm kia một chút. Sẵn tiện cũng an ủi luôn Tam Lang bé nhỏ này của mình, cố gắng làm hắn đừng buồn đừng sầu nữa, tập trung chọc cho gương mặt đáng yêu kia tươi cười nhiều hơn, như vậy mới tốt chứ.
Bình luận