Chương 149: Hồi kết: Thiên kiếp (7) H
Thái Thương Sơn từ trước đến nay đều vẫn là Thái Thương Sơn, trăm năm vẫn chỉ sừng sững ở đó, cho dù Tạ Liên có trùng tu nó cách mấy, nhìn chung vẫn là có những điểm mãi mãi vẫn hệt như cũ, có những tảng đá lớn cao thấp loang lổ vết thời gian, mặc cho sự thịnh suy của con người, sự thay đổi của triều đại có đổi thay đến đâu, với nó mà nói lại cũng chẳng hề có chút ảnh hưởng gì.
Chỉ có hôm nay, chỉ có một đêm này, toàn bộ sự bình yên vốn có của nó lại dường như bị nhấn chìm dưới bức màn đêm đen kịt vô tận, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ vầng trăng bị bóng tối của nguyệt thực nuốt dần.
Tạ Liên hơi ngẩng đầu, một mình y đứng trên đỉnh núi phong, đạo bào bay phấp phới, làn tóc tựa tuyết trắng lại cũng theo đó mà bị thổi tung, cuốn theo chiều gió.
Giữa thiên địa rộng lớn, chỉ duy nhất một bóng lưng cô độc đối chọi với trời cao. Lúc này đây, trên trời cuồn cuộn mây đặc, Tạ Liên nét mặt bình thản, vô tâm ngắm cảnh, y nhìn về phía trước, nơi ánh đỏ tựa máu của vầng nguyệt quang dạ qua đáy mắt, cuồng phong nổi lên không ngớt, sét rạch ngang trời, tựa hồ như đang sắp sửa trút cơn phẫn nộ lên chính y vậy.
Ngay thời khắc nguyệt thực vừa đạt đỉnh, vầng trăng hóa thành một vòng máu đỏ rực tỏa ra thứ ánh sáng ma mị, như thể thiên đạo đang phán xét. Linh khí trên Thái Thương Sơn cũng vì vậy trở nên hỗn loạn, đất trời rung chuyển, báo hiệu thiên kiếp sắp giáng xuống. Một cảm giác đè nén vô hình bao trùm khắp không gian, khiến hơi thở của Tạ Liên lại cũng trở nên nặng nhọc. Y thầm hít sâu một hơi, thanh kiếm Phương Tâm cầm trong tay khẽ siết chặt. Trong lúc này đây, Nhược Da dường như cũng cảm nhận được những sự biến chuyện nặng nề kỳ dị này, như thể hiểu được trong lòng Tạ Liên nghĩ gì, nó hơi siết lấy chủ nhân mình, tựa hồ như muốn an ủi y.
Mặc dù không có lí do nào, nhưng Tạ Liên biết, sau đêm nay, mọi chuyện nhất định sẽ hoàn toàn kết thúc.
Không nằm ngoại dự tính, Thiên kiếp lần này thật sự như bùng nổ.
Trên đỉnh Thái Thương Sơn, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, như thể thiên khung bị xé toạc bởi một bàn tay vô hình. Từ tâm điểm nguyệt thực, một cột sáng đỏ rực xen lẫn những tia sét đen kịt cuộn trào như một con mãng xà khổng lồ giáng xuống với khí thế hủy diệt. Mỗi luồng điện quang không chỉ mang sức mạnh có thể san bằng núi non, mà còn như một tâm thế lạnh lùng của thiên đạo, như muốn nghiền nát linh hồn Tạ Liên thành tro bụi. Trong nháy mắt, nơi này đá vỡ tung tóe, đất núi rạn nứt, khói bụi mịt mù cuộn lên, che khuất cả ánh trăng, biến Thái Thương Sơn thành một chiến trường của trời và đất.
Ngay trong khoảnh khắc đó, Tạ Liên kết ấn, tay giơ kiếm lên, linh lực trong phút chốc liền bùng phát thành một vòng sáng bạc, đối chọi với cột sáng của thiên kiếp. Ngay lập tức, Nhược Da cũng tự động bay lên, hóa thành một tấm lưới bảo vệ, chặn lại những mảnh đá vụn bay tứ tung.
Điều mà không ai có thể ngờ tới đó chính là trong giây phút thiên kiếp giáng xuống, Tạ Liên không những không né tránh, ngược lại còn đối chọi trực diện với lôi kiếp!
Chỉ nghe thấy một tiếng bùm chói tai, khắp nơi đất đá bay tứ tung, đạo bào đứng trên đỉnh sau một giáng đó đã lùi lại vài bước. Tạ Liên nghiến răng, khóe môi từ khi nào đã vươn một vệt máu đỏ tươi, một tay ôm chặt giữa lồng ngực.
Bình luận