Chương 147: Hồi kết: Thiên kiếp (5)
Tia chớp rạch ngang bầu trời như lưỡi dao bạc, sáng chói, xé tan màn mây đen dày đặc. Từng đường điện cắt qua loằng ngoằng, đỏ rực như máu, lóa như ánh thép, soi rõ từng kẽ đá trên bình nguyên. Sức mạnh hủy diệt của chúng đánh xuống khiến cho mặt đất nứt toác, khói bốc ngùn ngụt, chỉ để lại những vệt cháy đen. Mỗi tia sét đánh xuống như muốn chẻ đôi núi đá, mạnh mẽ đến mức khiến đất đá vỡ vụn, khói bụi bay mù mịt. Đến cả gió dường như cũng không còn là gió mà hóa thành những lưỡi kiếm vô hình, cắt qua không khí, khiến cả không gian rung lên bần bật.
Tạ Liên không biết làm cách nào mà đã trải qua được ba ngày chịu thiên kiếp, trên người y không còn chút pháp lực nào, nhưng y lại có thân thủ nhạy bén linh hoạt, phải cao cường đến mức nào mới có thể nhiều lần may mắn tránh được lôi kiếp giáng xuống giữa lằn ranh sinh tử?
Vì y là võ thần mang trên người thực lực cao cường, bản thân y càng mạnh mẽ, thiên kiếp lại càng khốc liệt, càng muôn trùng trắc trở.
Lúc bấy giờ trên trời đang xé ra hàng loạt tiếng sấm gầm vang giận dữ, sấm sét rạch ngang thiên không, từng tiếng nổ đinh tai như búa tạ giáng xuống, từng đợt từng đợt cứ vang lên liên hồi vô cùng dữ dội, tựa như tiếng trống trận của thiên quân mà dội thẳng vào tim, đến mức cứ ngỡ như đó là cơn giận dữ của trời thiên muốn trút giận xuống nhân gian. Suốt ba ngày đêm kể từ lúc Tạ Liên hứng chịu đợt đầu của thiên kiếp, lần đầu nhẹ nhàng bao nhiêu, lần sau lại nguy hiểm bấy nhiêu.
Bạch y của Tạ Liên giờ đây lấm lem khắp nơi, tất cả là do mấy lần vật lộn với thiên kiếp giáng xuống, khi đó y chịu khổ không ít lần, ngã lên ngã xuống tới mấy lần, cả người lúc này đã sớm bắt đầu cảm nhận được sự đau nhức rõ rệt.
Tạ Liên thở dốc vài hơi, bản thân cảm thấy vô cùng kiệt sức do vừa tránh lôi kiếp, vừa liên tục chạy đến hướng bình nguyên đầy đá để truy tìm cổ mộc. Giữa muôn vàn thử thách như vậy, tâm trí y không có một giây phút nào có thể thả lỏng để có thể thư giãn được, cả ngày dài y đều căng não ra để suy nghĩ, đối chọi với bao nhiêu nguy hiểm đang bất ngờ dồn đến từ bất cứ đâu. Một người có dù là thần thì cũng làm sao có thể trụ được lâu như vậy, phải lợi hại đến mức nào mới có thể chống chịu đến tận mấy ngày không nghỉ?
Trong những giây phút ngắn ngủi thiên kiếp tạm hoãn lại, Tạ Liên mới có thể tạm thời nghỉ chân một lúc, những lúc đó y nếu may mắn tìm thấy hồ nước nào, y liền vội vàng đi tới vốc mấy nắm nước hất lên mặt để giữ tỉnh táo, thậm chí còn uống nước tại mấy hồ nước đó. Bởi vì nhiều ngày vật lộn như vậy, trên người y đã sớm không còn chút thức ăn nước uống nào, chỉ đành chờ đợi lôi kiếp vơi đi thôi giáng xuống nữa, y mới hái tạm mấy quả dại có thể ăn được mọc dọc đường để dùng lót bụng, uống tạm nước hồ để giữ sức.
Cứ như vậy mấy ngày qua, Tạ Liên khó khăn lắm mới có thể tới được nơi mình cần đến. Khu vực bình nguyên trơ trọi đất đá này không có gì ngoài đất đá, lúc này thiên kiếp của y lại đến, chúng lại bị thiên lôi đánh cho bụi đá bay tán loạn khắp nơi, kèm theo gió lốc mạnh mẽ mà mấy mảnh vụn bị cuốn theo, chúng bay rất nhanh trong không khí, vô tình biến thành một cạm bẫy sắc bén cắt qua da thịt.
Bình luận