Chương 82: Hoa Thành (H)
Tạ Liên nhìn Hoa Thành từ phía xa thật lâu, thấy hắn đang ngồi đan một chiếc đấu lạp mới cho mình, hai bàn tay khéo léo đan từng sợi trúc kết lại với nhau, động tác vô cùng thành thục. Y chống má trầm ngâm suy nghĩ, cảm thấy cứ mỗi lần mình nhìn người này đều cảm thấy hắn quả thực vô cùng kỳ diệu.
Không biết trong suốt khoảng thời gian trước khi tìm được y, Hoa Thành rốt cuộc đã sống một cuộc sống như thế nào, lại càng chẳng biết hắn từng ngày trải qua điều gì để rồi khi y gặp được hắn, Hoa Thành chính là cái gì cũng không thiếu, chuyện gì cũng tài giỏi điêu nghệ chẳng chê vào đâu được.
Tạ Liên cam đoan rằng hắn chắc chắn cũng đã nếm không ít khổ, có ai cái gì cũng sinh ra đã giỏi đâu chứ? Một hai tài nghệ riêng lẻ thì còn có, nhưng nếu là chuyện gì cũng tốt như vậy thì chắc chắn là không rồi, hẳn phải là luyện tập rất nhiều rất nhiều may ra thì mới có thể được như vậy.
Ngẫm lại mấy bức tượng trong hang Vạn Thần là biết, y cũng đã từng nhìn thấy bức tượng mà lần đầu tiên Hoa Thành tự tay khắc ra rồi.
Khác với những bức tượng đẹp đến hoàn mỹ mà y nhìn thấy, trong đó vẫn có một bức tượng nhỏ xíu miệng méo mũi lệch, thoạt nhìn trông rất buồn cười, thế nhưng Tạ Liên cảm thấy vô cùng nghẹn lòng, đâu đó trong tim vừa loạn nhịp vừa xót xa thay hắn.
Hoa Thành khắc thật nhiều thật nhiều tượng của thần minh trong lòng hắn, tâm huyết bỏ ra thì khỏi phải nói, tự mình điêu ra một bức tượng đừng nói là đẹp mắt, đến điêu được ra hình thù dáng vẻ của một người đã là khó, huống chi là Hoa Thành chỉ là dựa vào trí nhớ của mình mà tỉ mỉ khắc ra không chừa lấy một chi tiết nào như vậy, từ nét mặt đến kiểu cách y phục, thật sự mà nói chính là hoàn mỹ đến chẳng khác bản tôn một chút nào.
Tạ Liên ngồi đó nghĩ thật lâu thật lâu, nghĩ về mọi chuyện của Hoa Thành, cũng nghĩ về mọi chuyện của chính mình.
Hắn viết mọi thứ về y.
Hắn luôn hướng về phía y, ngắm nhìn y, chờ đợi y, yêu thương chiều chuộng y.
Hoa Thành tốt đến mức đôi khi Tạ Liên ngờ hoặc rằng... liệu mình có phải cô đơn quá lâu mà đã tưởng tượng ra một người hoàn hảo như vậy ở bên cạnh mình hay không?
Trên đời vậy mà cũng có tồn tại một dạng người như Hoa Thành.
Bốn bề mọi mặt đều tỏ tường tốt đẹp.
Cũng có đôi lúc, Tạ Liên vẫn chẳng thể nào tin nổi mình vậy mà có ngày lại có được trái tim của một người hoàn mỹ đến như vậy. Mỗi ngày thức dậy đều thấy được gương mặt của người ấy, niềm vui của bản thân cũng là do người ấy tạo ra, đau buồn đều luôn có người ôm chặt lấy mình, đều sẽ nghe được giọng nói đầy ấm áp của hắn xoa dịu cõi lòng.
Y thật may mắn.
May mắn vì sau trăm ngàn cay đắng mình nếm trải, Hoa Thành từ đầu vẫn là âm thầm ở bên cạnh y cùng y bước qua những ngày tháng bộn bề cực nhọc đó.
Tan biến rồi lại tiếp tục tái sinh, vĩnh viễn không rời y lấy nửa bước.
Hoa Thành đối với y tốt như vậy, còn y... Nói ra y cũng chẳng thấy mình làm gì tốt được cho hắn.
Bình luận