Chương 97: Hóa hình (H)
"Ca ca... ca ca..."
Tạ Liên sắc mặt lạnh tanh cúi đầu lật lật mấy trang giấy, mặc kệ là Hoa Thành đang nói gì hay làm gì đi nữa, y vẫn như cũ không đáp lời hắn, đến một cái liếc mắt cũng không.
Hoa Thành thấy Tạ Liên không ngó ngàng gì đến mình, hắn đầy mặt buồn tủi tội nghiệp mon men đến gần y, nhẹ nhàng dè dặt níu lấy ống tay áo trắng tinh mà kéo nhẹ, bộ dạng vô cùng đáng thương mà gọi y.
"Ca ca, đừng giận Tam Lang nữa mà, ta biết sai rồi."
Tạ Liên không trả lời, tiếp tục lật sang trang sách tiếp theo. Thấy vậy, hắn lại càng tủi thân hơn, chậm rãi dựa vào người y cọ cọ, nhẹ nhàng nắm lấy vai y lay thật nhẹ, giọng buồn hiu: "Ca ca, tha thứ cho ta lần này đi, ta sẽ không như vậy nữa. Ca ca..."
"Đừng ồn ào." - Tạ Liên gạt đi cái tay của hắn đang lay trên người mình ra, cố tình nhích sang một bên tránh khỏi Hoa Thành, làm hắn hốt hoảng không thôi.
Hoa Thành trước giờ chưa bị y giận thế này, nhất thời có hơi không chịu nổi, bị y mắng cũng không dám đáp lại, ngồi một bên cúi gằm mặt không làm phiền đến y nữa. Cúi đầu thì cúi, mắt thì vẫn chăm chăm nhìn Tạ Liên, dường như là đang mong y tha lỗi cho mình.
Hắn như vậy, Tạ Liên tất nhiên là có để ý đến, chỉ là y thực sự rất giận, lúc này không muốn nói chuyện với hắn mà thôi, coi như là phạt cái kẻ không biết xấu hổ này dám không nghe lời y mà cứng đầu giở trò xằng bậy với y ngay trong tiệm may của người khác.
Rõ ràng là chỉ định vào thử vài bộ y phục mới ở tiệm may dưới nhân gian, nơi đó đông khách như vậy, Hoa Thành lại nhân lúc Tạ Liên ở trong phòng thay y phục lại mon men lẻn vào làm đủ thứ chuyện ở trong đó. Phải nói là lúc đó y thảm đến không thể xem nổi, sợ người khác phát hiện, y một bên cuống tim treo cao tim đập thình thịch nghe ngóng cảnh giác ở phía ngoài, một bên lại bị Hoa Thành nắm đùi giơ cao mà làm loạn khi dễ một phen. Tạ Liên bủn rủn tay chân đứng không nổi vẫn bị hắn ép đến muốn ngã khuỵu xuống đất, nước mắt ào ạt thấm ướt cả mặt, còn phải nén xuống tiếng kêu của mình mà cầu xin hắn, bảo hắn tha cho y, năn nỉ về nhà thì mặc sức hắn muốn như thế nào cũng được.
Cách một tấm rèm mỏng, một bên người người qua lại chủ mời khách đáp, một bên lại là cảnh xuân sắc phong tình đến làm người đỏ mặt. Hai người cuồng phong loạn vũ ở trong đó một hồi, đoạn thấy cánh tay nắm một bên rèm muốn kéo ra, chẳng biết là ai ở ngoài có biết là ở trong có người hay không, "xoạt" một cái mở toang rèm phòng. Chỉ là thật may, một giây đó Hoa Thành kịp hạ chú lên hai người, ở ngoài không ai có thể nghe hay thấy được y và hắn như thế nào.
Chuyện vừa xảy ra, Tạ Liên đã nhịn không được mà mạnh bạo đẩy Hoa Thành ra khóc lớn một trận, về rồi thì giận đến bỏ cả ăn, không thèm nhìn mặt hắn, cũng không cho hắn lại gần hay dỗ dành, y đầy mặt lạnh tanh ngồi một bên cắm mắt vào sách làm bộ không nghe không thấy, từ tốn lật từng trang từng trang, song viền mắt vẫn là còn sưng đỏ lên một mảng.
Nhận thấy mình lần này quả thực là vô cùng quá đáng, cũng là đã quá sai rồi, Hoa Thành thật có bị y mắng cũng không oán trách nửa phần, ngược lại còn rất chân thành nhận lỗi cúi đầu trước y. Chỉ là Tạ Liên sau lần này quá im lặng mà thôi, đến một câu giáo huấn hắn cũng không có, nín khóc rồi thì lặng thinh không nói, trực tiếp lờ hắn đi không thèm nhìn.
Bình luận