Chương 44: Giấc ngủ vĩnh hằng (2)
Hoa Thành đặt một chiếc ghế gỗ dưới hiên nhà, lá rơi đầy trong sân đã được hắn quét sạch sẽ, nhà cửa cũng được lau dọn qua vài lần. Hắn để Tạ Liên ngồi dựa trên ghế, vừa vén tóc vừa thủ thỉ với y:
"Ca ca, chúng ta về Bồ Tề quán rồi, huynh xem."
Tạ Liên được hắn chỉnh tư thế ngồi dựa thoải mái trên ghế, hai tay đặt trên đùi, đầu hơi nghiêng sang một bên cùng với đôi gò má hồng hào trắng trẻo.
Nếu nhìn qua thoạt nhìn sẽ giống với một tiên nhân đang tựa đầu ngủ quên dưới hiên nhà mà thôi. Nhưng chỉ có Hoa Thành mới biết y giờ đây nào phải là chợp mắt ngủ quên? Nếu thực sự là y chỉ chợp mắt một chút thôi thì tốt biết mấy, Tạ Liên hiện tại không nghe thấy hắn nói gì, lại càng không có bất kỳ một phản ứng nào khác, y chỉ đơn giản là ngủ mà thôi.
Phải, y chỉ ngủ mà thôi...
Tạ Liên không đáp lời hắn, Hoa Thành cũng không vì thế mà để trong lòng, vẫn thao thao bất tuyệt trò chuyện với y, ngồi xuống nền gỗ tựa đầu bên chân y. Hắn nói.
"Cũng đã sắp sang đông rồi, ca ca có muốn ngắm tuyết cùng Tam Lang không?"
"Nếu ca ca chán thì hãy nói với ta nhé? Ta sẽ đưa huynh đi dạo."
"Ca ca, sao huynh lại để ta một mình nói chuyện như kẻ ngốc thế này? Huynh có thể trả lời ta một tiếng được không?"
Hoa Thành áp tay mình lên mu bàn tay Tạ Liên khe khẽ siết chặt, hắn gục đầu bên thành ghế lẩm bẩm: "Nếu huynh không muốn trả lời ta, chí ít huynh có thể gật đầu một cái được không?"
"...."
Hắn hít một hơi thật sâu, cổ họng như nghẹn đắng lại. Hoa Thành mím môi thật chặt không còn nói thêm gì được nữa.
...
Mỗi ngày mỗi ngày cứ như thế, Hoa Thành đều sẽ dành thời gian đưa Tạ Liên ra trước hiên nhà hít chút không khí trong lành, hắn liên tục trò chuyện cùng y, dù chỉ là độc thoại nhưng Hoa Thành vẫn không cảm thấy chán nản, hắn ấp ủ hy vọng rằng y có thể nghe thấy được giọng nói của hắn, sẽ mở mắt dậy mà nhìn hắn, gọi một tiếng "Tam Lang".
Thời gian trôi thật nhanh, thoáng một cái trời đã trở lạnh, tuyết rơi trắng xóa. Tạ Liên rất thích ngắm tuyết, Hoa Thành lúc này đem y phục mùa đông mà mặc cho y, đem áo choàng bông thật dày ủ cho người y ấm áp.
Hoa Thành ngồi bên cửa sổ để Tạ Liên ngồi trong lòng mình, trong nhà đốt lò sưởi ấm áp vô ngần.
"Ca ca, tuyết đã rơi rồi, rất đẹp."
Tạ Liên cả người thả lỏng không động đậy, hai mắt nhắm chặt không có bất kỳ dấu hiệu mới mẻ nào, gò má chóp mũi y đều vì lạnh mà ửng đỏ. Hoa Thành nhìn người trong lòng mà bật cười: "Lạnh đến đỏ hết mũi rồi này."
Tiếng cười vừa dứt, Hoa Thành hạ mi khẽ thở dài đem người ấp kín trong ngực, hắn lấy một tấm chăn cuộn cả thân thể Tạ Liên sau đó bế người trở về giường, bản thân cũng chui vào chăn ôm lấy y.
"Ca ca có nhớ đến mùa đông năm trước không? Huynh nghịch tuyết cả buổi, cuối cùng nửa đêm phát sốt hại ta lo lắng đến mất ăn mất ngủ, bây giờ huynh không đòi chạy đi nghịch tuyết nữa, Tam Lang không còn cơ hội ngăn cản huynh nữa rồi."
Bình luận