Chương 101: Đông ấm (H)
Năm ấy... năm mà chẳng biết là đã qua đi từ khi nào, có lẽ là rất lâu về trước, lâu đến mức Tạ Liên chẳng còn chớ rõ gì nữa. Khi đó trời phủ tuyết trắng xóa, y quanh năm lại chỉ cũng mặc đi mặc lại ba bộ bạch y trên người, còn chưa nói đến kiểu cách lại chẳng khác gì nhau tí nào. Vì là như vậy, cho dù trời có nắng hay mưa, thậm chí là ngày đông rét buốt kéo đến y vẫn chỉ khoác trên người bấy nhiêu đó mà thôi.
Tạ Liên như vậy, thật ra cũng không hẳn là do y nghèo quá mà không mua nổi cho mình một chiếc áo choàng che chắn vào mùa đông, chẳng qua y nửa là vì dù trời có lạnh đến đông máu cứng thịt thì y cũng chẳng chết được, khỏi cần mua cũng không vấn đề gì, tiền để mua áo choàng gì đó đổi thành mua cho mình vài cái màn thầu nóng hổi có khi còn tốt hơn nhiều. ít nhất thì y cũng sẽ không bị đói, lạnh thì đốt lửa lên sưởi là được mà?
Còn nửa phần lý do còn lại... vậy thì còn phải nhìn vào cái mệnh bị vận rủi đeo bám này trước đã. Tạ Liên cứ mỗi lần gom góp đủ tiền để chuẩn bị mua cho mình một cái áo riêng để khoác tạm trên người, nếu không phải tiền bị mất trộm thì áo vừa mua cũng sẽ gặp vài vấn đề gì đó, hoặc không thì... tự dưng ở đâu ra liền sẽ có một tên hay một đám đông nào đó chạy ùa tới chỗ y, đẩy đến Tạ Liên ngộp cả thở, đến khi đám nhốn nháo từ đâu chui ra đó keo nhau lui đi hết, lúc này nhìn lại tay mình thì mới biết chiếc áo choàng mình cất công dành dụm để mua cứ thế mà không cánh mà bay. Nhưng không chỉ có mỗi áo là bị cuốn đi mất đâu, đến cả mấy món đồng nát y nhặt được cũng tự dưng bị cuỗm đi hết chỉ chừa lại vài thứ không có tác dụng gì mà thôi.
Nhiều lần như vậy, Tạ Liên rốt cuộc cũng chỉ có thể bụm mặt lắc đầu thở dài một tiếng, kết quả là mấy cái suy nghĩ mua gì đó cho mình ủ ấm tránh qua đông rét cuối năm cũng lập tức bị ném ra sau đầu không thương tiếc.
Mọi chuyện hết lần này đến lần khác thảm hại như vậy, y dần dà cũng chẳng trông mong gì mấy, yên yên ổn ổn nhặt đồng nát mua vài cái màn thầu về rồi tìm chỗ nào lánh tạm ở đó ăn dằn bụng, cũng mặc kệ cả mặt mình đang dần bị gió rét thổi đến tê cứng, y hì hục ngồi trong một góc miếu hoang đánh ra một nhóm lửa bé bé, tay hơ trước ánh lửa lập lòe hưởng chút ấm cúng. Thế nhưng tay còn chưa kịp ấm lên, đống lửa vừa được nhóm lên vậy mà bị một bãi tuyết đọng ở trên nóc miếu rơi xuống dập tắt.
"...." - Tạ Liên tay vẫn còn đưa về phía trước đống lửa bị vùi tắt, dường như là bị khựng lại vì cái điềm xui rủi này của mình, y ngẩng đầu nhìn lên phần nóc bị thủng một lỗ to, gió lùa vào lạnh buốt cả căn miếu nhỏ. Ù ù cạc cạc một hồi lâu, Tạ Liên sau không nhìn nữa, cảm thấy hiện giờ có chỗ để trú là tốt lắm rồi, còn đỡ hơn là chết cóng ở ngoài kia như mấy năm trước.
Một mình lủi thủi co ro trong miếu hoang cả đêm dài như thế, vừa lạnh vừa cô độc, Tạ Liên dù quen rồi, thế nhưng trong lòng vẫn nhịn không được mà nhớ đến ánh đèn tỏa ra từ mấy căn nhà xung quanh mình. Chỉ mỗi việc nghe thấy tiếng cười đùa bên trong cũng đủ biết cho dù trời có lạnh hơn đi nữa, họ không ai có thể cảm thấy lạnh lẽo thêm một chút nào, bởi vì... nó ấm áp.
Ấm áp từ lòng người mà ấm ra.
Cứ xem như đây là đoàn viên cuối năm đi?
Thế nhưng Tạ Liên nào được như vậy chứ? Y cùng lắm chỉ có thể mỗi lần lướt ngang qua những ngôi nhà quanh y, cho dù có rộng lớn hay nhỏ bé, từ khe cửa nhất định lúc nào cũng sẽ tỏa ra một hơi ấm lạ thường nào đó, có lẽ là do lò sưởi được đốt lên cho nên mới được như thế.
Bình luận