🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 99: Đối mặt (2)

Bất ngờ bị ôm chặt thế này lại còn không thấy Hoa Thành mãi mà không nói gì, Tạ Liên không hiểu hắn đây là làm sao, chỉ cảm thấy người hắn đang run lên thật nhẹ. Tưởng rằng Hoa Thành đây lại là làm nũng vì mình vừa rồi trách móc hắn, mà thật ra... cũng không phải là trách, y chỉ ngượng nên nói thế mà thôi, ai mà ngờ hắn lại vừa nghe xong đã thế này cơ chứ?

Nghĩ đến đây, Tạ Liên nhịn không được mà "phì" cười, xoa nhẹ lên lưng hắn: "Tam Lang sao thế này? Được rồi được rồi, ta không có ý gì đâu mà."

"...." Hoa Thành vẫn như cũ không nói gì, mặt chôn trên đầu vai y không chịu ngẩng dậy, tay thậm chí còn siết hông y chặt hơn tựa như không cho người rời đi.

Tạ Liên dỗ một hồi cũng không thấy hắn phản ứng lại, rốt cuộc không biết nên làm thế nào mới phải, trong lòng cảm thấy Hoa Thành đây rõ ràng là Quỷ vương cấp Tuyệt vô cùng lợi hại, vậy mà không ngờ hắn giở trò làm nũng ủ dột với y cũng thật là lợi hại, quả thực là bội phục! Cuối cùng, Tạ Liên khẽ thở dài một tiếng, nhẹ nhàng nói với hắn:

"Rồi, ta hiểu rồi. Tam Lang đệ muốn đối xử với ta như thế nào cũng được, đệ coi ta là tiểu hài nhi muốn xoa muốn nắn thế nào cũng được hết, ta không có không thích đâu mà. Nhưng mà trước tiên đệ phải ngẩng dậy đã, đứng như thế này khéo lại đến trưa luôn mất."

Nói đoạn, Tạ Liên nâng mặt Hoa Thành dậy, vừa nhìn một cái, y liền có hơi sững ra một chút. Y không ngờ tới mình vừa rồi chỉ là ủy khuất nói có mấy câu lại còn có thể khiến hắn thành ra như thế này, xem vẻ mặt hắn đau lòng đến bàng hoàng kia, Tạ Liên thoáng giật mình vội dùng hai tay ôm lấy mặt hắn an ủi: "Ấy ấy, đừng buồn, ta chỉ nói đùa thôi, Tam Lang đừng buồn!"

Vừa nói, Tạ Liên còn vừa hôn hôn khắp nơi trên mặt Hoa Thành, dỗ dành thêm một trận nữa. Mãi đến một lúc sau, Hoa Thành bây giờ mới phản ứng lại, hắn chộp lấy cánh tay đang áp trên mặt mình mà đem môi dán lên, chốc lại đem tay y áp lên ngực hắn, ánh mắt khẩn cầu mà nói:

"Huynh đừng đi!"

Hoa Thành từ nãy đến giờ im ắng đến một cách kỳ lạ, bây giờ đột nhiên lại thốt lên một câu không đầu không đuôi như thế không khỏi khiến Tạ Liên mờ mịt không hiểu chuyện gì, y ngẩn ra chốc lát, thế nhưng trước vẫn là đáp ứng lời hắn, ôn nhu nói:

"Được được, ta không đi đâu hết, ở nhà với đệ."

Nghe thấy lời đáp ứng này, Hoa Thành nhìn thật sâu vào mắt y, hỏi: "Có thật không?"

Tạ Liên mỉm cười, đáp: "Thật."

Hoa Thành lại hỏi: "Thật sẽ không rời đi? Sẽ ở lại với ta? Không đi đâu hết?"

Tạ Liên khẽ thở dài, tay kéo lại Hoa Thành ôm vào lòng, nói: "Ừm, ta cái gì cũng không đi, cũng không có chuyện gì để đi hết. Cả ngày chỉ ở bên Tam Lang của ta thôi, hơn nữa, không ở cùng với đệ thì ta ở cùng với ai nữa đây? Có đúng không?"

"...."

Hoa Thành nghe y nói như vậy, một lúc sau, hắn cũng dần dần thả lỏng hơn một chút, tay miết nhẹ lên cổ Tạ Liên, sau lại cúi xuống hôn lên đó một cái khiến y thình lình bị nhột mà hơi rụt cổ lại cười khẽ một tiếng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...