Chương 81: Dấu hôn (H)
"Thái tử điện hạ, trên cổ ngươi..."
Tạ Liên giật nảy mình quay phắt về phía sau, chợt thấy Mộ Tình không biết từ khi nào đã đứng ở sau lưng chăm chăm nhìn lên cổ mình, tay còn xoa xoa cằm híp mắt nhíu mày nghi hoặc.
Mới đầu Tạ Liên còn không hiểu, hơi ngẩn ra: "Trên cổ ta?"
Nói rồi, y vô thức giơ tay lên xoa xoa cổ mình, lúc này như nhận ra cái gì đó, Tạ Liên thoáng chốc đỏ bừng cả mặt lùi về sau một bước, ấp a ấp úng:
"À.. cái này..."
"Ngươi..." - Mộ tình thấy Tạ Liên che che mấy dấu đỏ trên cổ, vừa định nói gì đó, lúc này Phong Tín chẳng biết là chui từ chỗ nào ra đột dưng đi lại gần cắt ngang cuộc trò chuyện giữa hai người.
"Thái tử điện hạ, sắp đến giờ họp rồi sao huynh lại còn đứng trơ ra ở đây làm gì? Thần võ điện hiện giờ chỉ đợi mỗi huynh thôi đó."
Tạ Liên như được cứu giá kịp thời, vội vội vã vã "ồ" một tiếng đáp: "Vậy sao? Ta đến ngay đây! Mộ Tình, có gì nói sau nhé", rồi sau đó ngoảnh mặt đi ngay.
Phong Tín thấy Tạ Liên hiếm khi hớt hải như thế này liền cảm thấy làm lạ, lại quay sang nhìn Mộ Tình nhíu nhíu mày nhìn về hướng Tạ Liên chạy đi, bèn hỏi: "Ngươi làm gì mà nhìn người ta dữ vậy? Bộ không biết mất lịch sự hay sao?"
Mộ Tình nghe vậy liền liếc xéo Phong Tín một cái, nói: "Ta nhìn ai liên quan gì đến ngươi? "
Phong Tín khóe miệng giật giật chuẩn bị bắt đầu nổi lửa một trận với Mộ Tình. Ai ngờ hắn còn chưa nói gì, Mộ Tình đã phất áo đi mất, đến liếc một cái cũng không thèm.
Phong Tín hoàn toàn bị bơ đẹp.
Thấy đối phương không đem mình để vào mắt, Phong Tín chỉ đành ngậm ngùi tức giận mắng thầm trong miệng lục tục đi về Thần võ điện nghe hội họp.
Tối hôm đó khi Tạ Liên về nhà, thấy Hoa Thành không có trong phòng, y bèn đi lại chỗ gương đồng vén tóc mình sang một bên cẩn thận nhìn những dấu vết mờ mờ ám ám chi chít ở trên cổ mà Hoa Thành để lại, to nhỏ đỏ rực rải xuống tận ngực.
Tạ Liên mặt hơi thoáng đỏ lầm bầm: "Tam Lang cũng thật là.. Nhiều dấu quá đi mất."
Y nhìn cơ thể chẳng có chỗ nào lành lặn của mình khẽ thở dài, chẳng trách Mộ Tình hôm nay lại nhìn y bằng ánh mắt kỳ dị đó...
Nhưng chuyện đã như vậy rồi Tạ Liên y biết phải làm sao đây? Dù bao lần y có nói với Hoa Thành rằng đừng để lại nhiều dấu hôn quá, thế nhưng hắn vẫn chẳng bao giờ nghe lọt lời của y, cùng lắm là cười cười gật đầu cho qua chuyện, chốc sau lại vồ lấy Tạ Liên cắn cắn mút mút, muốn đẩy ra cũng không được.
Hết cách, Tạ Liên đành phải chọn cách mặc những bộ y phục có cổ áo cao cao một chút, mỗi tội hè tới thì... cố chịu nóng chút vậy.
Tạ Liên một lần nữa thở dài, kéo lại vạt áo của mình.
Lúc này, Hoa Thành từ bên ngoài đẩy cửa đi vào, thấy Tạ Liên đã về, hắn bèn đi tới ôm eo y hôn khắp mặt: "Ca ca, mừng huynh về nhà."
Bình luận