Chương 18: Dạo chơi hội xuân cùng người thương, trong lòng đệ chỉ được có một mình ta!
Đông đi xuân đến, thoắt một cái lại kết thúc một năm, nhìn cảnh sắc xung quanh tươi tắn lên trông thấy. Mặt trời lên cao, tuyết còn đọng lại từ đợt đông vừa rồi cũng tan đi hết, tán cây xanh um hoa đào nở rộ, Tạ Liên chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ không biết đang suy nghĩ cái gì.
Hoa Thành vừa tắm xong, trên thân chỉ quấn qua loa chiếc áo choàng đỏ từ phía sau Tạ Liên đi tới. Đang mơ màng ngắm nhìn chim chóc bên ngoài hót ríu rít, bỗng nhiên cả thân mình đều bị bế ngang lên, Tạ Liên mở to mắt cả kinh.
"Tam Lang!"
Hoa Thành tóc vẫn chưa được lau khô xõa dài phía sau lưng, vài giọt nước vẫn còn đọng trên mặt và cằm, áo choàng nhìn qua là biết rõ hắn chỉ là tùy tiện khoác tạm trên người lại vô tình như cố ý để lộ bờ ngực vững chắc, cơ bụng cũng vì vậy mà phơi trần ra ngoài, dây lưng thì buộc lỏng lẻo,... đúng là không nói nổi con người tùy tiện tùy ý này mà. Chỉ là... tuy tùy ý như vậy nhưng Hoa Thành lại toát ra vẻ đẹp có phần hoang dã quỷ mị vô cùng.
Hoa Thành hôn một cái chụt lên má Tạ Liên, cười hỏi: "Ca ca, huynh đang suy nghĩ cái gì?"
Bất ngờ bị hôn như thế, Tạ Liên hai má ửng hồng nói: "Cũng không có việc gì, chỉ là xuân đến rồi, ta cũng muốn cùng đệ du xuân một chút. Ngày hôm qua ta có thấy không ít nhà đã bắt đầu treo đèn lồng giấy khắp nơi rồi, nhìn thôi ta cũng thấy hứng khởi theo."
Thì ra ca ca hắn cả ngày ngồi bên cửa sổ trầm tư là vì chuyện này, có phải là y về ở với hắn thì hắn không cho phép y đi đây đó đâu chứ. Thật là...
Tạ Liên cũng đã giải bày suy nghĩ của mình cho Hoa Thành nghe, hắn đương nhiên là sẽ đồng ý đi cùng y, vì vậy Hoa Thành liền đáp: "Ta cứ tưởng là chuyện gì, chỉ cần huynh muốn ta liền đi cùng huynh. Ca ca, vài ngày ngày nữa là đến Tết Nguyên Đán, chúng ta đến thành Bình Dao đi hội xuân, nơi này thật sự rât đẹp nha."
"Được đó! Nhưng trước tiên đệ thả ta xuống đã."
Hoa Thành nghe theo lời Tạ Liên mà đặt y xuống, vừa chạm chân xuống đất y đã xoay người vòng ra phía sau bình phong sau đó thật nhanh quay lại với chiếc khăn trắng trên tay. Tạ Liên đẩy vai hắn ngồi xuống bên ghế, Hoa Thành cũng vô cùng hợp tác mà ngồi xuống không lên tiếng thắc mắc mà chỉ nhướn một bên mày, chờ đợi xem y đây là đang muốn làm gì.
Tạ Liên thành công kéo Hoa Thành ngồi xuống ghế, sau đó liền dùng khăn lau lau mái tóc dài đen mượt của hắn, vừa lau vừa thở dài nói: "Đệ cũng thật là, sao lại để tóc ướt đi lung tung như vậy? Lại còn mặc đồ mỏng như vậy, lỡ như bị bệnh thì sao đây? Thật là hết cách với đệ mà."
Được Thái tử cao quý trân trọng mà lau khô tóc cho mình, lại còn được quan tâm như vậy, trong lòng hắn không khỏi sinh ra cảm giác vừa kỳ lạ vừa hạnh phúc. Đôi tay mảnh khảnh trắng như ngọc nhẹ nhàng xoa lên tóc Hoa Thành, quý nhân cành vàng lá ngọc của hắn nhẹ nhàng lại cẩn thận như vậy khiến tâm hắn sinh một cảm giác yêu thương đến cùng cực.
Hoa Thành hạ mắt, rèm mi dài che đi ánh lửa từ tận sâu trong đáy mắt, môi giương một nụ cười hạnh phúc, ấm áp len lỏi trong tim...
---------
"Tam Lang, quả nhiên nơi này rất náo nhiệt, tính đến bây giờ thì đây có lẽ là nơi có hội xuân nhộn nhịp nhất mà ta từng đi qua luôn đó!"
Bình luận