Chương 21: Dành cho người
Nhìn khoảng trời rộng hồng hào, Tạ Liên không khỏi cảm thán.
"Đẹp quá!"
Hoa Thành nhìn Tạ Liên ánh mắt lấp lánh, hai má cũng bị ánh trời hoàng hôn rọi cả mặt cũng hồng hào theo. Hai người đang trên đường tản bộ về Thái Thương sơn, đi ngang qua thôn trấn nhỏ dưới núi, tháng bảy tháng tám này chính là mùa lúa chín, cả cánh đồng lúa vàng ươm lại có gió nhẹ thổi qua. Hương thơm ngát thoang thoảng đậu nơi cánh mũi, Tạ Liên hít một hơi thật sâu đầy thoải mái, quay sang nói với Hoa Thành.
"Tam Lang, đệ nhìn xem khung cảnh này có phải rất đẹp lại yên bình, có đúng không?"
Hoa Thành hướng mắt về phía đồng lúa chín vàng ươm phía xa xa, trong lòng không biết nên gọi là cảm giác gì. Thật lâu sau mới hướng về Tạ Liên nhẹ nở nụ cười, "ừm" một tiếng. Hoa Thành bỗng đan tay mình vào tay Tạ Liên, bước chân cũng thả chậm lại rồi nói.
"Nếu huynh thích, chúng ta liền đi chậm lại một chút, cùng thưởng cảnh nhân gian, thế nào?"
Tạ Liên tất nhiên đồng ý, y tươi cười cũng nắm chặt lấy tay Hoa Thành, gió hè thổi tung mái tóc dài mượt của y, lại cảm thấy thật bình yên, chỉ mong thời khắc này sẽ mãi mãi dừng lại để y có thể luôn tay trong tay với hắn mà rải bước trên con đường này.
Đang tận hưởng hương thơm cùng làn gió hè, Tạ Liên bỗng nghe thấy một tiếng ngân nga nhẹ nhàng lại sâu lắng của nam nhân vang bên tai. Tạ Liên chợt ngẩng đầu nhìn, Hoa Thành giờ đây đang ngân nga một bài hát nào đó, âm điệu lại có chút lạ lẫm, y vừa nhìn hắn thì hắn đã khẽ cúi đầu nhìn y mỉm cười, lại tiếp tục ngân nga bài hát của mình. Tạ Liên trước đây chưa từng nghe Hoa Thành hát, lại không biết nếu hắn hát lên thì sẽ như thế nào.
Im lặng một hồi thưởng thức giai điệu mà Hoa Thành ngân ra cho đến khi kết thúc, phía trước con đường về nhà vẫn còn trải dài, Tạ Liên hơi đung đưa bàn tay đang đan lấy hắn, nhẹ hỏi:
"Tam Lang, đệ đang ngân nga gì vậy?"
Hoa Thành không nói gì, chỉ lặng lẽ cười.
Tạ Liên thấy hắn cười thật đẹp, cả gương mặt bởi vì sắc hồng của ánh hoàng hôn cùng màu sắc vàng ươm của lúa chín phía sau chiếu rọi mà càng trở nên ấm áp lấp lánh hơn bao giờ hết.
Nhìn khung cảnh này, Tạ Liên không khỏi động lòng, y muốn mãi mãi nhìn thấy vẻ đẹp này, nếu không thể, chí ít hãy để y nhìn lâu hơn một chút. Vì vậy, bước chân của y lại thả chậm hơn, trong lòng nhịn không được mà gọi: "Tam Lang à."
Hoa Thành không dời mắt khỏi y, hỏi: "Ca ca, làm sao vậy?"
Dưới ánh chiều tà, bạch y nhân nọ vén mái tóc bị gió thổi tung, lại có chút ngập ngừng mà đối với vị hồng y bên cạnh mà muốn nói gì đó.
Y nói: "Ta chưa từng nghe đệ hát bao giờ. Lúc nãy giai điệu mà đệ ngâm ra quả thực rất êm tai, đệ có thể nào... hát cho ta nghe thử được không?"
Hoa Thành nhướn mày, ban đầu Tạ Liên còn nghĩ hắn sẽ lại tiếp tục không nói gì, nhưng chỉ một chốc sau, Hoa Thành nói:
"Có gì mà không được cơ chứ? Nếu huynh không chê ta hát dở, ta liền hát cho huynh nghe."
Thấy Hoa Thành không từ chối, Tạ Liên liền rất hào hứng mà chờ đợi, ánh mắt lấp lánh hướng Hoa Thành chờ hắn cất lời. Hoa Thành đưa bàn tay đang đan xen với y, hôn nhẹ lên mu bàn tay Tạ Liên một cái rồi nhẹ nhàng hát ra một giai điệu có chút kỳ lạ lại êm đềm, tựa như một bài thơ lại tựa như một bản tình ca xưa cổ.
Bình luận