Chương 10: Cô nương (4)
Sau khi Bạch Nhi mang đồ ăn đến phòng của Tạ Liên, nàng ấp a ấp úng không biết mở lời thế nào. Tạ Liên thấy nàng chần chừ vẫn chưa rời đi, lại trông như có điều muốn nói mà không dám nói, y hỏi:
"Muội có gì muốn nói với ta sao?"
"Tạ công tử, huynh... sau khi dùng ngọ thiện xong, huynh có thể gặp riêng nói chuyện với muội một chút không? Chỉ một lúc thôi, muội sẽ không làm tốn thời gian của huynh..."
Tạ Liên ngạc nhiên, y có chuyện gì mà cần phải nói chuyện riêng? Không biết là chuyện gì, y chỉ đành đồng ý: "Cũng được, muội muốn gặp ta ở đâu?"
"Chúng ta sẽ gặp nhau ở khu vườn bên sảnh, huynh biết chỗ đó chứ?"
Tạ Liên gật đầu: "Ừm, ta biết. Sau khi dùng bữa ta sẽ đến ngay."
--------
"Ca ca, chúng ta đi dạo thôi."
"Khoan hãy đi đã Tam Lang, đệ chờ ta ở đây. Ta có chút chuyện, liền sẽ quay lại đi với đệ, có được không?"
Tạ Liên xoa xoa tay, y cảm thấy hơi lạnh, có lẽ bên ngoài tuyết đang dần rơi nhiều hơn.
Hoa Thành nhướn mày hỏi: "Huynh có việc gì ta không thể đi cùng sao?"
Tạ Liên nói: "Cũng không có gì, ta sẽ quay lại sớm mà, đệ đừng lo cho ta."
Hoa Thành không bỏ qua, trầm mặc một lúc liền nói: "Là Bạch Nhi cô nương?"
Không ngờ Hoa Thành lại đoán được, có lẽ là lúc nãy hắn nghe loáng thoáng được cuộc trò chuyện của hai người. Tạ Liên cũng không định giấu diếm, gật đầu đáp: "Phải. Tuy không biết là có việc gì, nhưng ta biết đó không phải là chuyện gì nguy hiểm."
Hoa Thành cầm một chiếc áo choàng lông trắng khác choàng lên người Tạ Liên, nhẹ giọng nói: "Ta biết rồi, ta sẽ chờ huynh. Trời trở lạnh huynh cẩn thận, ta có mua cho huynh áo choàng khác, lần sau cũng đừng tùy tiện cho đi đồ của mình như vậy. Ca ca không lo cho mình, nhưng ta lo cho ca ca."
Nói rồi hôn lên trán Tạ Liên một cái, tay sờ nhẹ lên đôi má trắng mềm của y.
Tạ Liên mỉm cười thoáng yên tâm, y sẽ về thật nhanh để ở cùng hắn. Không kéo dài thời gian, y đến điểm hẹn khi trước với Bạch Nhi.
Hoa Thành nhìn y đi mất, suy nghĩ gì đó rồi vào phòng, đặt hai phiến lá vàng trên bàn.
...
Nhìn thấy nàng đang vươn tay đón tuyết, Tạ Liên cất tiếng: "Xin lỗi, để muội chờ lâu rồi."
Bạch Nhi nhìn thấy y đến, vẫn là dung nhan tuấn tú ôn nhu đó, bạch y đi trong tuyết, trời tuyết đẹp đến đâu cũng không bì nổi với người trước mắt. Hai bên gò má nóng lên, tay vén tóc sau tai.
"Không sao, muội cũng chỉ vừa tới thôi."
Tạ Liên hơi thổi khí, nhiệt độ đã thấp hơn trước, tuyết rơi càng dày hơn. Y hỏi: "Muội có gì muốn nói với ta sao?"
Lấy hết can đảm, hít một ngụm khí lạnh buốt vào người. Người trước mắt này đối với nàng mà nói, chính là dáng vẻ của một tiên nhân giáng trần, tính tình ôn hòa lại dịu dàng tốt bụng, cả cuộc đời nàng chưa từng gặp người nào tuyệt hảo như y. Vì là tuyệt hảo như vậy nên nàng càng muốn có được y.
Bình luận